Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:13 am

Chap 8.2

Dùng xong bữa chiều, mọi người vây quanh chơi trò chơi tập thể, trò đầu tiên là Bịt mắt bắt dê. Quy tắc là bịt kín mắt một người, mọi người đứng bất động để cho anh ấy hoặc cô ấy sờ sờ, nếu kêu được đúng tên đối phương mới tính là được, sau đó người bị sờ lại tiếp tục bị bịt mắt mà chơi tiếp, nếu trong thời gian quy định không sờ được ai người bị bịt mắt phải chịu trừng phạt, đương nhiên nếu người bị sờ lộ ra âm thanh hay dấu vết gì thì hai người phải chịu phạt chung. Uỷ viên văn nghệ đặc biệt chuẩn bị một cái hòm to, bên trong chứa đủ loại phương pháp trừng phạt, làm cho người khác nhìn mà run … cũng không biết ủy viên văn nghệ này lượm đâu ra cái trò chơi này, đối với cá nhân tôi mà nói thật không công bằng, phải biết rằng tuy rằng tóc tôi lúc này đã dài thêm một chút nhưng y như cũ vẫn là ngắn nhất toàn đội …

Quả nhiên không ngoài dự đoán, cái đầu độc đáo có một không ai của tôi mới vòng thứ nhất đã hại chủ.

Đội trưởng đại nhân rất có tinh thần hy sinh đã tự nguyện là người đầu tiên bị bịt mắt, sau đó anh ta cứ quay mòng mòng tại chỗ một lúc thì đi thẳng về phía tôi. Tôi không thể động đậy, không thể nói chuyện, cứ ngu ngu ngơ ngơ để cho anh ta sờ sờ như quỷ sờ, khi đụng tới cái đầu thì anh chàng cười hihi lên, phi thường hiền lành thân ái vỗ vỗ đầu tôi, nói: “Mộc Đồng rồi?”

Tôi rất là buồn, tháo miếng vải đen trên mắt anh ta xuống, tự buộc che mắt mình, chạy ra giữa vòng vòng mấy cái sau đó dừng lại, tùy tiện chọn đại một hướng mà đi.

Rất nhanh đã đụng phải một người, người nọ sau khi bị tôi húc trúng, đứng tại chỗ vững vàng không nhúc nhích như Thái Sơn, bởi vì sợ đối phương là nữ nên tôi cũng không dám sờ vào ngực, sờ soạng mãi tìm được cánh tay của anh ta/cô ta, sau đó theo hướng cánh tay sờ lên trên. Cánh tay người này thô hơn tôi, hơn nữa cứng cáp, đội này làm gì nó nữ sinh nào hùng tráng như thế, chắc chắn là nam rồi. tôi lại sờ tới bờ vai của hắn, bờ vai cao ngang đầu ta, như vậy hắn ta chắc phải cao trên 178cm rồi, tôi suy tư một chút, trong 13 bạn nam đi cùng có mấy người cao cỡ đó, xem nào … năm người? như vậy là tôi đã loại trừ được 14 người rồi.

Tiếp đó lần theo vai tôi lại sờ lên trên, ở cổ dừng lại một chút, có yết hầu, xác nhận là nam, hơn nữa tên này còn có vẻ ra dấu, yết hầu còn hơi cử động giật giật.

Sau cổ thì tôi lại đụng tới cằm, không có gì đặc biệt, lại tới vành tai, tôi nhớ rõ trong đội có một anh bạn đeo khuyên tai … người này không có, lại loại thêm một người, tiếp theo là sờ mặt, mặt anh ta có điểm ráp, không giống mặt tôi mềm mại như da em bé, nhưng mà được cái làn da hắn ta tốt, không có mụn. tôi nghĩ một chút còn lại bốn người khả dĩ mặt không mụn, hay quá, lại loại thêm hai mạng.

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:13 am

Hiện tại người tình nghi chỉ còn hai mống, là Chung Nguyên là một học trưởng năm hai, tạm thời xưng là học trưởng A, hai người này kiểu tóc không khác nhau mấy, sờ chắc là không phân biệt được, tôi nhớ lại, Chung Nguyên và A học trưởng này ngũ quan khác nhau, nhưng lại mơ hồ, có cố nhớ cũng không tưởng tượng ra được, quả này chỉ còn biết đổ thứa tại bản thân mình không có thói quen quan sát mặt mũi người khác. Tôi vừa cố gắng nhớ lại, bới móc trong cõi nào đó của trí nhớ vừa lơ đãng chạm vào ngũ quan của người này. Lông mày? Được, rậm. Mắt? Lông mi dài quá, đụng vào ngứa hết cả tay. Cái mũi? Cao ghê. Môi? … Môi!

Tôi đột nhiên phát hiện, môi tên này đang hơi hơi nhếch hướng về phía trước, cái điệu cười gian ác nhất thời hiện lên trong đầu, nếu tôi đoán không sai, người này chắc là …

Tôi vừa định nói, lúc này một thanh âm quen thuộc vang lên, hắn nói nhẹ hết sức: “Đầu gỗ, em sờ đủ chưa?”

“Chung Nguyên!” Tôi đã thốt ra

Nhưng chậm một bước rồi, bởi vì Chung Nguyên nói chuyện nên mọi người cho rằng tại hắn bày trò nên tôi mới đoán ra, tôi ủy khuất cùng mọi người giải thích, nhưng mà không có ai tin.

ủy viên văn nghệ bưng hòm trừng phạt ra, cười xấu xa bức chúng tôi chọn một cái, tôi nhìn nhìn Chung Nguyên, hắn hoàn toàn không có ý động tay, thôi được, tôi bốc chứ sao.

Tôi nhẫn nại rút trong hòm ra một thờ giấy, mở ra, trên đó viết hai hình phạt, người bị phạt có thể chọn một trong hai.

Thứ nhất là khiêu vũ, cho qua đi. Nhưng cái thứ hai là, là … “Chọc ghẹo 30 độ”, người bị chọc ghẹo phải là nam sinh … cái này, là ý gì chứ?

“Chọc ghẹo” hai chữ đã làm người ta kinh dị, huống chi còn đi ghẹo nam sinh, nhưng vấn đề là 30 độ nghĩa là gì? Tôi khó hiểu hỏi ủy viên văn nghệ.

Hắn ta nhiệt tâm giải đáp cho tôi, hóa ra cái này là bắt chước động tác trong phim điện ảnh nào đó, trong phim đó, người nam nghiêng mình về phía trước nâng cằm người nữ, động tác rất khôi hài, trong phim góc nghiêng của người nam còn rất lớn.

Tôi toát mồ hôi, muốn ta trêu Chung Nguyên? Còn nâng cằm hắn? động tác này khiêu chiến quá đi … huống hồ còn bắt phải kỹ thuật nghiên 30 độ, giết người à?

Tôi nắm chặt tờ giấy, cau mày khó xử, dưới sự thúc giục cùa ủy viên văn nghệ tôi chỉ biết oán hận trừng mắt liếc nhìn Chung Nguyên: “Đều là tại ngươi!”

Chung Nguyên nhìn tôi vô tội, mặt không biến sắc: “Đây là do em tự rút chứ.”

Tôi bị hắn phản bác, thẹn quá thành giận vung vẩy tờ giấy trong tay, hung ác nói: “Ngươi lại đây!” Lại cho bà đùa giỡn!!!

Chung Nguyên rất phối hợp đi tới trước mặt tôi, còn rất ngoan ngoãn hơi cúi người, nâng cằm đưa tới trước mặt tôi.

Lúc này ủy viên văn nghệ rất chuyên nghiệp mà sửa sai cho hắn: “Như vậy không được, anh muốn phối hợp với Mộc Đồng phải ngửa ra sau 30 độ.”

Tôi vui sướng nhìn Chung Nguyên gặp họa, người hơ nhã ra trước, nâng tay lên chạm vào cằm hắn.

Chung Nguyên hơi ngửa ra sau chút, cười như không cười nhìn tôi.

Tay của tôi hơi run lên, nhưng vẫn bám trụ dưới cằm hắn.

Lúc này mọi người xung quanh bắt đầu nhốn nháo, một ủy viên chụp ảnh nắm trúng thời cơ chụp lia lịa.

“Không được, góc độ chưa đủ!”

“Mộc Đồng, em phải nghiêng ra trước nữa, nghiêng nữa!”

“Chung Nguyên ngửa ra sau, bằng không Mộc Đồng lại ngả sấp vào bây giờ.”

“Đừng có ngượng nữa đi.”

“Biểu tình, chú ý chút đi, Mộc Đồng em đừng có làm cái mặt rối rắm thế chứ”

“Chung Nguyên mày bị trêu ghẹo còn vui dữ à.”

….

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:13 am

Trong tiếng ồn ào đó, tôi không tự nhiên nhìn trộm Chung Nguyên, tên này chẳng những không coi có việc gì còn dương dương tự đắc, miệng lúc nào cũng nhơn nhơn cười, tôi tự nhiên nổi lên cục giận, dùng sức nghiêng về trước chút nữa, hoàn hảo được góc 30 nhá, nhưng mà Chung Nguyên lại không biết nghe lời, trong lúc tôi nghiêng về trước không cẩn thận đụng trúng hắn, nếu hắn ngửa ra sau thì không ổn, bị ta đụng trúng thế nào cũng té thẳng cẳng.

Chết tiệt là, hắn lại còn kéo tôi ngã theo, sắp chết còn kiếm người chôn cùng, thằng cha này quá nham hiểm đi.

Thế là hai chúng tôi làm một màn hôn đất thật đẹp.

Chung Nguyên chạm đất bằng hai tay, một bộ dáng rất vô tội, hắn nháy mắt tủm tỉm cười nói: “Đầu gỗ à, em nhiệt tình quá đi.”

Chung Nguyên, ngươi ác tới thú vị luôn.

Chung Nguyên nằm trên đất, lải nhải: “Đầu gỗ ơi, em nhiệt tình quá.”

Tôi đỏ mặt chống trên người hắn đứng lên, nhưng mà phút giây lịch sử này đã bị tất cả mọi người ghi lại, bao gồm cảnh đặc tả của ủy viên chụp ảnh, sau đó bọn họ còn cực kỳ tàn ác tung ảnh lên diễn đàn trường, tiêu đề: “Em gái đầu trọc anh dũng, Chung Nguyên bị ghẹo tới khổ” …

Sắc trời rất nhanh càng ngày càng tối, mọi người lại chuyển sang chơi trò “Giết người”

Vòng thứ nhất tôi là kiếp dân đen, rất bất hạnh chết ngay từ màn gửi xe, tôi rất là nghi ngờ do Chung Nguyên hành hung, kết quả hắn lại bình tĩnh quăng một câu: “Anh và em như nhau, giết em để tự hại mình à.”, thế là ngay lập tức giành được sự tin tưởng của mọi người. Hoá ra cuối cùng thằng chả lại là gã sát thủ may mắn duy nhất còn sống sót, cười hô kết thúc.

Vòng thứ 2 tôi lại cam chịu phận thường dân, nhưng Chung Nguyên kia mới vô đã bị giết chết, tôi thật sung sướng quá sức, nhưng người chết Chung Nguyên lúc để lại di ngôn nhìn quanh một vòng cuối cùng khẳng định là tôi giết, còn nói đạo lý rõ ràng, bày ra chứng cứ gì đó. Hắn nói: “Thứ nhất, lần trước anh giết em, lần này chắc chắn là em báo thù, đối với hiểu biết của anh về em, chuyện này chắc chắn em làm, thứ hai, cảm xúc lần này của em không ổn định, giống bệnh của các sát thủ, thứ ba ván lúc nãy anh nói vì giống em nên sẽ không làm bại lộ em, lần nay chắc em cũng nói y chang vậy để loại bỏ nghi ngờ, đáng tiếc một phương pháp không phải lúc nào dùng cũng tốt … Vậy em còn phản bác được gì không?”

Tôi không thể tin nhìn hắn, muốn nói lại thôi mãi mới thốt lên được một câu vô lực: “Tôi không phải sát thủ mà …”

Đến lúc bỏ phiếu, làm tôi dở khóc dở cười là toàn bộ hai mươi người, trừ quan tòa,Chung Nguyên và tôi, 17 người kia đều bỏ phiếu tin ta là sát thủ … đến điên, trước kia tôi có dịp làm sát thủ cũng không được ủng hộ nhiều vậy nha …

Tôi ủy khuất ngồi một bên, nhìn những người khác chơi, không cam lòng nói khẽ với Chung Nguyên: “Nhìn đi, ta rõ ràng không phải sát thủ.”

Chung Nguyên đáp: “Anh biết”

Tôi giận: “Vậy mắc gì ngươi cứ khăng khăng ta phải là sát thủ?”

Chung Nguyên nghiêng đầu nhìn tôi, tủm tỉm: “Anh chết, dù sao cũng phải có người chôn cùng chứ?”

Tôi: “…”

Tôi dìm cơn tức lại, cố nói thêm: “Nhưng như vậy người khác sẽ thấy sức phán đoán của ngươi không tốt, về sau không tin ngươi nữa.”

Chung Nguyên: “Như vậy mọi người mới càng muốn chơi với ta thì có.”

Đối với tên tự cao tự sướng này, tôi không đáng bàn luận.

Vòng thứ ba, tôi vẫn là thường dân, tôi tà tà mắt lén nhìn coi miếng khắc của Chung Nguyên, nhưng tối quá, nhìn không ra, Chung Nguyên lại cực kì rộng rãi hươ hươ cho tôi coi, thế là tôi nhìn ra hắn cũng là thường dân, vì thế tôi yên tâm lớn mật vụng trộm đem miếng khắc của tôi cho hắn xem, hơn nữa cảnh cáo hăn không được nói xấu tôi.

Chung Nguyên nhìn qua một vòng, không để ý đáp: “Không cần lo lắng, lát nữa em chết liền giờ.”

???

Chung Nguyên híp mắt nhìn chị Linh ngồi đối diện chúng tôi, tiếng nói như tiếng thầy bói lên đồng, nói: “Nhìn ánh mắt đằng đằng sát khí của chị ta đi? Đầu gỗ, em chết chắc.”

Tôi nhìn theo ánh mắt Chung Nguyên, dưới ánh đèn nhá nhem nhìn thấy ánh mắt trợn to của Linh sư tỷ, nhất thời cảm thấy rét lạnh thổi vù vù.

Quả nhiên y như thầy bói Chung Nguyên nói, tôi lại chết khi mới mon men vòng ngoài. Sau đó tôi lại chỉ vào chị Linh xác nhận là giết mình, mọi người đều không tin, tiếp theo tới phiên Chung Nguyên lên tiếng, tên này lại phát huy tài ăn nói lươn lẹo lừa gạt người, nói cái gì mình là cảnh sát, mình muốn chỉ ra và xác nhận chị Linh là sát thủ vân vân và vân vân …

Vì thế lúc bỏ phiếu, Linh sư tỷ không nhường việc tốt cho ai chiếm được nhiều phiếu nhất.

Nhưng Chung Nguyên diễn quá giống nên sau đó hắn bị sát thủ cho là cảnh sát và giết chết.

Tôi kéo kéo góc áo hắn, khó hiểu hỏi: “Ngươi như vậy khác gì tự sát.”

Chung Nguyên lại nhếch miệng đáp: “Anh báo thù cho em còn gì, còn không cám ơn?”

Tôi cáu tiết, ngươi làm sát thủ giết ta, lúc đó sao không báo thù cho ta luôn đi?

Sau đó chúng tôi lại chơi mấy vòng nữa, trong đó chuyện xấu xa nhất mà Chung Nguyên làm chính là, rõ ràng hắn là sát thủ, lại giả cảnh sát, sau đó lãnh đạo một bầy ngu dân bỏ phiếu cuối cùng giải quyết gọn một anh cảnh sát thật. Lúc trò chơi chấm dứt, mọi người đều dậm chân đập tay thở dài: Chung Nguyên là thiên hạ đệ nhất âm hiểm …

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:14 am

Chap 9.1


Hiện tại là ngày 1 tháng 5, mùa hè còn chưa tới, nếu ở nội thành thì hiếm khi gặp tiết trời dông bão, ai mà dè trong núi non này nửa đêm còn bị tiếng sấm long trời lở đất làm giật mình.

Tôi sống 19 năm nay, chưa từng phát hiện ra hóa ra tiếng sấm lại vang như vậy, hóa ra tia chớp lại sáng như thế, trời ơi, dọa chết người đi ….

Mấu chốt là, tiếng sấm ầm ầm kia, tôi nghe thế quái nào mà lại cảm thấy như ngay trên đỉnh lều ấy, tia chớp kia loạng quạng đánh đại một cái cũng có thể thiêu rụi chúng tôi thành hai bộ xương trắng hếu … Qúa khủng bố!

Tôi dúi đầu vào túi ngủ, ôm tai, hi vọng có thể làm giảm một chút tiếng vang kia, nhưng mà chả có miếng hiệu quả nào, hôm nay Thiên Lôi với Điện mẫu cãi nhau cái gì, tiếng sấm càng ngày càng vang, hơn nữa đùng đoàng ngay bên tai, tôi sợ tới nỗi đầu đau nhức, toàn thân căng thẳng.

Chung Nguyên cũng bị đánh thức, hắn hơi trở mình, lẩm bẩm nói: “Thiên nhiên lên tiếng à? Thời tiết thiệt là đẹp.”

Biến thái!!!

Trong lòng tôi càng ngày càng sợ, ai biết tiếp theo có tia chớp nào buồn buồn bổ xuống đầu mình hay không? Xem rầm rầm ngoài kia, chẳng lẽ hôm nay mạng tôi lại bỏ tại nơi này sao? Không cần mà, tôi còn chưa sống đủ mà …

Lúc này, tiếng của Chung Nguyên lại nhè nhẹ truyền đến, phối hợp với tia chớp thỉnh thoảng lóe lên sáng như ban ngày, muốn kinh dị cỡ nào có kinh dị cỡ đó, Chung Nguyên hỏi: “Đầu gỗ, em sợ sét đánh à?”

Tôi run run đáp: “Ta không sợ sét đánh, ta sợ chết cơ.”

Chung Nguyên cười haha, thấp giọng nói: “Không có việc gì đâu, giả dụ có chết, không phải có quá trời người cùng chôn với em đây sao.”

Tôi khóc thét: “Ta không cần chết a, ta hy vọng mọi người đều sống hết, không ai phải chết a …”

Chung Nguyên vươn một bàn tay đến vỗ vỗ nhẹ vai tôi: “Yên tâm đi, làm sao chết dễ thế được.”

Tôi không để ý tới hắn, chui ra khỏi túi ngủ, mở đèn bàn nhỏ bắt đầu lục lọi trong balo.

Chung Nguyên tò mò hỏi: “Em đang làm gì?”

Tôi: “Viết di chúc”

Tôi lấy từ trong balo ra một cuốn vở mới tinh cùng một cây bút, thật hay là lần này cái gì cũng mang đủ.

Chung Nguyên cũng chui ra khỏi túi ngủ, tiến lại nói: “Em bộ tin thiệt là mình sẽ chết à?”

Tôi quét mắt liếc hắn một cái, thâm ý sâu xa nói: “Thằng nhóc à, làm người phải biết ý thức được gian nan cực khổ”

Chung Nguyên giơ tay gõ cộc lên đầu tôi: “Thằng nhóc là để em gọi à? Sửa, gọi Chung ca ca đi.”

Mắc ói … tôi trừng mắt liếc hắn thêm cái nữa, không thèm quan tâm, bắt đầu mở vở ra tiến hành viết di chúc. Uhm, viết gì mới được ta, nếu thật sự chết, tôi cần để lại cái gì cho người còn sống bây giờ?

Tôi lấy đầu bút bi nhẹ nhàng gõ gõ cằm, cuối cùng viết lên trang đầu tiên: “Ba ơi, con yêu ba.”

Nét bút yếu ớt, lộ ra ai oán bi thương, tôi nhìn mấy chữ rối loạn kia, đột nhiên thấy rất buồn.

Không phải đi, bộ mình thật sự muốn chết à? Mình còn chưa hiếu thuận hết với ba mà …

Chung Nguyên đột nhiên giật lấy vở của tôi xem, tôi quay đầu nhìn hắn trừng trừng, lại phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ.

Chết, hắn nhất định là đang chê chữ mình xấu, trong lòng nghĩ vậy, tôi càng thêm tức giận, không do dự đoạt lại vở: “Ngươi nếu cũng muốn viết thì ta có thể cho ngươi mượn một tờ.”

Chung Nguyên khoát tay: “Anh sợ là em mà chết, di chúc lại rơi xuống không ai biết nên giúp em xem và ghi nhớ, vạn nhất sau này có thể dùng.”

Tuy rằng tôi rất nghi ngờ hắn không có tấm lòng dữ vậy, nhưng hình như cũng có lý.

Chung Nguyên còn nói: “Vậy, trừ ba em ra, em không còn gì muốn nói với người khác sao?”

Tôi nghĩ nghĩ, nói: “Nói với ba cái tên vô lương tâm ở kí túc kia, bảo bọn nó trong đám tang của ta khen ta nhiều một chút.”

Chung Nguyên gật đầu, lại hỏi: “Còn nữa không?”

Tôi: Nói với cô giáo phòng thí nghiệm là ta rất xin lỗi, còn nữa, chúc mừng cô.”

Nam sinh trong lớp tôi phong cho tôi danh hiệu: “Sát thủ phòng thí nghiệm”, bởi vì mỗi lần tôi làm thí nghiệm đều đánh vỡ cái này cái kia, hoặc làm hư dụng cụ nào đó, vì cái tội này mà tiền trong túi cứ ra đi, suốt ngày chết đói.

Chung Nguyên: “Còn không?”

Tôi lại nghĩ, xấu hổ nói: “Nói với Lục Tử Kiện, ta hâm mộ anh ấy.”

Chung Nguyên nhíu mắt: “Còn nữa?”

“Còn không?” Tôi nghiêng đầu một chút rồi lắc lắc: “Không còn, tuy rằng ta sẽ chết rất lẫy lừng rất thảm thiết nhưng ta là người rất tốt.”

Chung Nguyên: “Vậy em không có gì muốn nói với anh à?”

Tôi vỗ ót: “Đúng vậy, thiếu tí nữa là quên …. Chung Nguyên à, ta có thể hay không nhờ ngươi một việc.”

Chung Nguyên gật gật đầu: “Nói đi”

Tôi hắc hắc cười, nói: “Thế này, ngươi có thể hay không cho cái máy ảnh của ngươi, chờ lúc ta chết đem thiêu cùng với ta? Ta …”

Chung Nguyên ánh mắt tối lại: “Vậy em đi chết đi cho nhanh.”

Tôi: “…”

Yêu cầu có chút xíu cũng không làm? Đúng là đồ keo kiệt.

Tôi không thèm để ý hắn nữa, tự suy nghĩ tự viết nội dung di chúc, tôi càng nghĩ càng thấy có nhiều điều muốn nói, dưới ánh đèn mờ ảo múa bút viết nhoay nhoáy.

Chung Nguyên bên cạnh nói mát: “Em không định ngồi đây viết tự truyện luôn hả?”

Tôi ngay cả đầu cũng lười nhấc lên, tức giận hỏi hắn: “Liên quan gì tới ngươi!”

Chung Nguyên lại lười biếng nói: “Hiện tại hết sét rồi, em nhất định là muốn viết tiếp?”

Tôi bỏ bút, vểnh tai lên nghe ngóng, oh, đúng là hết đánh rồi, lúc này bên ngoài lều trại thật im ắng, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách xuống đất, Thiên Lôi Điện mẫu bạo lực gia đình xong rồi à?

Tôi gấp vở lại, thở phào một hơi: “May qua may quá, thế là giữ được mạng rồi.”

Chung Nguyên lại nói: “Quên không nói với em, chúng ta chọn chỗ này vì nó là nơi thông khí phòng sét chống lũ, hơn nữa lều trại này cũng có thể tránh sét.”

Tôi: “…” Nói cách khác, nãy giờ tôi hoảng loạn dư thừa? viết di chúc vô dụng?

Tôi đè nén lửa giận: “Vì sao bây giờ mới nói.”

Chung Nguyên cười tủm tỉm đáp: “Anh nghĩ coi em diễn trò tự tiêu khiển tự vui coi sao”

Tôi: “…”

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:15 am

Chap 9.2


Sáng hôm sau, trời trong xanh, có điều nơi nơi vẫn còn ướt sũng, không khí thực tinh khôi, chúng tôi ăn điểm tâm đơn giản, chuẩn bị xuất phát, mục tiêu lần này là ngọn núi cao nhất.

Leo núi thật sự là một cái việc quá tốn sức, trong đó có bao nhiêu mệt mỏi tôi không nói thì chắc là ai cũng biết rồi, nếu chưa leo núi bao giờ thì, chậc, chắc cũng từng leo cầu thang đi? Núi này cao hơn 1000 thước, chân núi thì xem như bình nguyên, hôm nay chúng tôi bắt đầu đi từ giữa sườn núi, ước đoán theo khoảng cách vuông góc thì đi khoảng 600 mét(*), 600 mét là bao nhiêu? Nếu ba thước là một tầng lầu thì 600 mét là hai trăm tầng lầu, đúng vậy, chúng tôi phải leo hai trăm tầng lầu, leo từng cái một, đi tới tầng 201 mà không được đi thang máy … hơn nữa cái này chỉ mới là ước đoán.

Được cái leo núi có cảm giác chinh phục lắm, khi chúng tôi mồ hôi đầm đìa leo được tới đỉnh núi, trong lòng tràn ngập hào khí “chinh phục được mọi núi nhỏ”, nhất thời cảm thấy, đổ bao nhiêu mồ hôi cũng thật đáng giá. Cuộc sống có ý nghĩa gì? Nếu sau này có người hỏi tôi, tôi nhất định trả lời, ý nghĩa cuộc sống chính là chinh phục.

Đương nhiên, tuy rằng chúng tôi được làm anh hùng một phen, nhưng lúc xuống núi thì chẳng khác gì cẩu hùng, lên núi dễ mà xuống núi khó, lúc này tôi mới hiểu hết câu này. Đường xuống núi của chúng tôi không phải đi lại đường cũ mà lại chọn một cái đường khác, so với đường cũ còn khó đi hơn, đường này bậc thang không đều nhau, hơn nữa rất dốc, có chỗ cao tới 1 thước, may mà lúc còn ở nhà tôi thích trèo cây, cả ngày leo lên nhảy xuống, cho nên việc nhảy nhót này không có vấn đề gì, nhưng thật khổ cho những nữ sinh thiếu tính hiếu động, đến chỗ này đều cần nam sinh đỡ qua. Ngoại trừ chỗ này thì còn chỗ khác kỳ quái hơn, có một số chỗ đường đúng kiểu: “Thế gian này không có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi.”, cong cong vẹo vẹo chưa tính, còn có bùn đất nhão nhoẹt, làm tôi thiếu chút nữa trượt chân, may mà Chung Nguyên ở đằng sau kịp đỡ lấy. Tuy rằng tối qua hắn chọc điên tôi, nhưng hôm nay giúp đỡ, thôi thì tôi cũng không tới nỗi mặt dày mà giận hắn.

Đi được một lúc thì tới một chỗ khá là nguy hiểm, bởi vì không những nó có mấy bậc thang rỗng, đường cong vẹo, lệch lệch lại còn có bùn, hơn nữa đáng sợ là nếu ở đây hai người đi ngược chiều nhau thì một người phải tựa vào vách núi lấy chỗ cho người kia đi qua — có thể nói là đường độc đạo.

Đoàn người chúng tôi dựa sát vào vách núi từ từ đi lên, chỉ sợ sẩy chân một cái ngã xuống. khi tôi đi qua một mô đất, một tảng đá làm điểm tựa dưới chân đột nhiên lăn ra, tôi theo bản năng lảo đảo một chút, chân còn lại lập tức rơi tòm vào không khí, cứ thể nghiêng về hướng ngược lại với vách núi, tôi hoảng hồn hoa chân múa tay, muốn duy trì cân bằng, chỉ sợ trơn trượt, e là sẽ ngã ra khỏi đường mất thôi …

Chung Nguyên nhanh tay lẹ mắt, tóm lấy cánh tay kéo tôi lại.

Trời ơi, nhưng tôi lại càng nản hơn, trong lúc hoa chân múa tay sung sướng kia, không ngờ máy ảnh tuột khỏi tay, bây giờ thì tôi ở lại, nó ra đi rồi.

Tôi chết lặng nhìn chằm chằm hướng máy ảnh rơi xuống, thất thanh nói: “Máy, máy ảnh …”

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:15 am

Chap 10


Tôi nghĩ thầm, chắc là tôi gặp phải họa lớn nhất đời người rồi.

Một cái máy ảnh giá hơn 20000 nhân dân tệ, bây giờ đành trơ mắt nhìn.

Mọi người đi cùng đối với việc này đều tỏ vẻ quan tâm, nhưng không ai nói gì, dù sao đây không phải một con số nhỏ, trong đội xảy ra chuyện lớn vậy, cũng ảnh hưởng tới không khí.

Lúc tất cả đứng nghỉ ngơi ngay tại chỗ, mọi người đều lo lắng nhìn tôi.

Thế mà Chung Nguyên lại có vẻ mặt rất thoải mái, hắn khoát tay lên vai tôi, nhẹ nhàng xoa xoa bả vai của tôi, chỉ còn thiếu mỗi rên hừ hừ. Tôi chỉ đành đứng im chịu trận trừng phạt bằng ma trảo của hắn.

Chung Nguyên nói với mọi người: “Đây là chuyện giữa tôi và Mộc Đồng, mọi người không phải lo, phải không, Mộc Đồng?” Hắn nói xong, vỗ lên vai tôi, lực không nhẹ à nha.

Tôi dở khóc dở cười méo miệng nói: “Phải …”

Mọi người nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại thay vào bằng ánh mắt thương xót nhìn tôi.

Đội trưởng là người phúc hậu, anh ta do dự một chút, nói với Chung Nguyên: “Chuyện này tôi làm đội trưởng cũng có trách nhiệm.”

Chung Nguyên vô cùng hào phóng khoát tay: “Không cần, mọi người cũng không cần lo nữa, tôi cũng đâu có ức hiếp em ấy đâu.” Nói xong, cười tủm tỉm liếc nhìn tôi một cái.

Mọi người nghe vậy, nét mặt đều trở nên quái lạ, tôi thấy mà sợ run, thật không hiểu nổi, Chung Nguyên lần này muốn giở trò quỷ gì đây?


_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 25
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    Fri Sep 23, 2011 8:16 am

Sau khi trở về từ chuyến dã ngoại, mọi người tổ chức liên hoan điên cuồng, tại sao lại nói là điên cuồng, bởi vì không những cảm xúc dâng trào mà vị giác của bọn họ hình như cũng nâng cao, đúng vậy, là bọn họ, không phải tôi. Tôi hãy còn thương nhớ máy ảnh của Chung Nguyên, chẳng thấy ngon nghẻ gì.

Chung Nguyên thì ăn sung sướng, đồ ăn trên bàn đều chui hết vào mồm hắn, hắn còn đem một cái đầu cá siêu lớn gắp vào bát tôi, cười đểu: “Em lo cái gì, dù sao đòi tiền em cũng không được, có một cái mạng chứ mấy.”

Tôi tức giận chọc chọc cái đầu cá, hắn nói thế là nói cái gì!

ức chế là, tuy rằng lời này nghe rất khó chịu, nhưng cũng là sự thật.

chúng tôi liên hoan tới khuya mới tan, một đám người hô hào trở về trường, Chung Nguyên bị chị Linh và mấy người nữa chuốc rượu, đi đường có chút loạng choạng, tôi suy nghĩ nhân dịp hắn đang say thử thương lượng chuyện máy ảnh, biết đâu hắn xỉn xỉn bỏ qua cho mình.

Vì thế tôi lẳng lặng, lén lút lượn lờ kéo Chung Nguyên xa khỏi tầm mắt mọi người, vụng trộm đi vào một cái đình nhỏ hẻo lánh.

Tôi ấn Chung Nguyên xuống băng ghế, đi thẳng vào vấn đề: “Chung Nguyên, ngươi tính bắt ta bồi thường bao nhiêu?”

Chung Nguyên dựa vào cái cột đằng sau, nheo mắt lại, ngửa đầu nhìn tôi. Đèn đường nhàn nhạt chiếu lên khuôn mặt hắn, nét mặt bình thản, nhìn giống như một loại cỏ, hiền hòa vô hại. tôi không khỏi cảm thán, uống rượu tốt dữ, hiện tại lực công kích và sát thương của Chung Nguyên đã giảm tới tối thiểu rồi đi?

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt hoàn toàn vô hại kia, lại cảm thán, tên nhóc này thế nào mà làn da đẹp vậy, hâm mộ, ghen tị, hận >_<

Chung Nguyên cứ thế nhìn tôi trong một lúc, đột nhiên nói: “Em cảm thấy bao nhiêu thì thích hợp?” Tiếng nói minh mẫn, nhấn từng chữ rõ ràng, không giống chút gì với người say.

Tôi mở to hai mắt, không thể tin mà nhìn hắn.

Chung Nguyên đại khái là bị nhìn tới phát ngượng, hắn xoay mặt đi, biểu tình có vẻ kì lạ, y như đang phải chịu đựng cái gì đó “Anh nghĩ cũng khó”

Tôi nhức đầu, hắn nói cũng đúng, hiện tại tên đã trên dây không thể không bắn đi, tôi cố lấy dũng khí nói: “Máy ảnh của ngươi cũng tốt đó, nhưng nói đi nói lại vẫn là đồ secondhand nha”

Chung Nguyên gật gật đầu: “Qủa thật là secondhand, anh mới mua lại được một tuần nay, đây là lần đầu tiên dùng.”

Tôi: “…”

Tôi vẫn nhẫn tâm nói tiếp: “Mặc kệ nói thế nào vẫn là secondhand, mà đã mua lại thì không còn đáng giá nữa.”

Chung Nguyên không có ý kiến gì “Vậy em nói, nó giá trị bao nhiêu nào?”

Tôi vẫn lạnh lùng: “Chắc là 10000 đi”

“Tốt” Chung Nguyên lại gật đầu “Vậy em lấy ra ngay 10000 nhân dân tệ được không?”

Tôi: “…”

Được rồi, tôi đúng là moi không ra nhiêu đó ><

Chung Nguyên tiếp tục dẫn dắt tôi vào quá trình tự phê bình: “Vậy bây giờ em nói mấy cái này với anh có ý nghĩa gì? Đàm phán hay lắm nhưng lại không trả tiền, em không định thừa dịp anh uống rượu lừa anh ký kết với vẩn chứ hả?”

Hắn càng nói vậy tôi càng áy náy, cúi đầu không dám nhìn hắn: “Ta không phải ý này …”

Chung Nguyên: “Vậy em có ý gì?”

Tôi cố lấy dũng khí nhìn hắn, cắn răng nói: “Ta … Ta muốn nói không có tiền, nhưng có một cái mạng …”

Chung Nguyên nhoẻn miệng cười cười: “Rất tốt, ý em là, em tính lấy thân báo đáp?”

Tôi: “…”

Chung Nguyên ngươi không cần lúc nào cũng lấy đá nhét vào họng người khác được không >_<

Đám phán tới bước này, khí thế của tôi đã hoàn toàn xẹp lép. Lúc này chỉ đánh nhu nhược nói: “Ta không phải ý đó … cái kia … ta nợ ngươi, từ từ sẽ …”

Chung Nguyên bất mãn nhíu mày: “Đầu gỗ, em cũng lo cho anh chút đi, anh cũng khó khăn, cũng cần tiền lắm …”

Ngươi khó khăn hả? Khó cái gì mà khó? Khó còn mua máy ảnh 20000? Khó mà thẻ cơm còn nhiều tiền hơn cả tiền mặt của ta?

Đương nhiên những lời này nói thầm trong lòng, lỡ như thằng biến thái này khó ở lại quánh tôi thì sao…

Tôi lại nhu nhược nói: “Vậy ngươi nói làm sao đây? Ta thật sự không có tiền, ba ta cũng không có …”

Chung Nguyên tự nghĩ một lúc, đáp: “Như vậy đi, anh gần đây đang định mời giáo viên rèn luyện, chưa tìm được ai thích hợp, nếu không em làm đi, đến lúc đó anh sẽ trả lương cho.”

Tôi nuốt nuốt nước miếng, nghĩ là mình đang nghe nhầm: “Rèn, rèn luyện?”

Chung Nguyên nhướn mày nhìn tôi: “Em không muốn? Không muốn thì đem tiền ra.”

Tôi cuống quýt lắc đầu “Không phải không phải, ta đương nhiên nguyện ý, nhưng mà tại sao ngươi phải mời người tới rèn luyện? Rèn cái gì mới được?”

Chung Nguyên đáp: “Chạy bộ, chơi bóng, vận động, chẳng lẽ anh lại tự chơi với mình à?”

Tôi yên lặng gật nhẹ đầu, không nói gì.

Chung Nguyên lại hỏi: “Em còn vấn đề gì không?”

“Ta muốn hỏi một chút, Chung Nguyên, bộ ngươi cảm thấy mình nghèo khó lắm sao?” Tôi còn chưa gặp qua người nghèo nào còn rảnh chú ý tới việc rèn luyện thân thể gì gì nha!

Chung Nguyên mặt không đỏ tim không loạn đáp: “Anh đương nhiên nghèo, chứ không tại sao phải mời một người rèn luyện không phải tốn tiền?”

Tôi cuối cùng cảm thấy đáp án này của hắn cũng có vẻ khớp???

Tôi với Chung Nguyên lại thảo luận chi tiết về vấn đề trái phiếu sức lao động, cuối cùng nhất trí: tiền trong chi phiếu của tôi hoàn toàn thuộc về sở hữu của Chung Nguyên, mỗi tháng hắn phát cho tôi hai trăm đồng tiêu vặt, nhưng đổi lại tôi được giữ thẻ cơm của hắn, chừng nào tôi trả hết nợ mới phải trả lại, căn cứ vào giá trị em máy ảnh xấu số cùng với giá trị sức lao động hiện tại trên thị trường, hạn trả nợ định là 15 tháng, đương nhiên nếu biểu hiện của tôi tốt có thể rút ngắn lại.

Ngoại trừ kỳ hạn trả nợ làm tôi thấy uất ức ra thì những điều kiện còn lại cũng khỏe, dù sao chi phiếu của tôi cũng chả có mấy đồng, hơn nữa cứ thế này không phải lo lắng chuyện tiền cơm.

Nhưng 15 tháng, trời ơi, 15 tháng đằng đẵng …

_________________

I think I'm Ugly.
And nobody wants to love me!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất    

Về Đầu Trang Go down
 
Ngươi không vào địa ngục thì ai vào địa ngục? - Tửu Tiểu Thất
Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
«———Çây…Lá…Và…§iø———» :: Thế giới giải trí :: Truyện dài-
Chuyển đến