Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [12-03-2011] Mệt mỏi quá rồi!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 23
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: [12-03-2011] Mệt mỏi quá rồi!   Sat Mar 12, 2011 2:13 am


Buồn chán quá.
Nhiều lúc tự hỏi chính mình rằng mình phải làm gì.
Thật sự, không thể nào hiểu nổi cái cuộc sống này.



Bây giờ thấy buồn quá, nhiều thứ cứ quẩn quanh mãi. Chẳng biết phải nói sao cho hết.
Mình cảm thấy mình giống cái loại người thừa thải quá.
Nếu không có mình trên đời thì chắc cuộc sống này sẽ tốt hơn, chắc có nhiều người vui hơn.





Giờ phải viết gì đây, bắt đầu từ đâu đây?
Hôm nay mình đã thấy được rất nhiều điều.
Chẳng ai cần mình và chẳng ai muốn có mặt của mình.



Ghét toán, căm thù môn toán.
Không biết từ lúc nào. Có chăng là do năm lớp 4, khi mà 3 năm liền học sinh xuất sắc và khi lên lớp 4 đã bị môn toán chặn lại.
Từ đó, càng ngày càng không thể nào hiểu nổi rằng mình học toán để làm gì.
Rồi sau này có bao giờ mình dùng đến mấy cái lộn xộn nhức đầu, cố gẳng giải mà chẳng biết giải để làm gì.
Có chăng làm việc gì đó liện quan đến tính toán thì chẳng bao giờ, và không bao giờ mình muốn lien quan gì đến cái loại toán đó.
Khi làm một việc gì đó mà không tìm được lí do thì chẳng bao giờ muốn làm chúng.
Thật ghê tởm khi mà suốt ngày học và giải những thứ mà mình chẳng biết làm gì,
và cũng chẳng có sách hay giáo viên nào nhắc đến cuộc sống mà lien quan đến tính toán như trong sách cả…



Cuộc sống được bắt đầu từ tình yêu thương.
Và nó kết thúc khi không còn tình yêu thương nữa.
Cô đơn. Lạc lõng là tâm trạng của mình bây giờ.
Có ai hiểu chăng? Nobody!
Cái cảm giác luôn đi một mình. Đi đến trường, đi học về. Đều một mình.
Hay là những lời châm chọc, xĩ vã vào mặt mình.
Có ai biết mình đã phải chịu đựng như thế nào không? Càng sống thêm, mình càng phải tập sống chấp nhận thật nhiều.
Đúng, những điều đó hoàn toàn đúng. Người ta nói đúng.
Không thể nào đổ lỗi cho họ được. Là do mình.



Khi chạy xe về nhà, mình chỉ muốn bật khóc giữa đường, mắt nhòe ra mà phải cố gắng kìm lại.

“Càng ngày càng đi giống con gái”
Có lẽ nó nói đúng.

Phải chấp nhận thôi.



^
^
^
^
^
All by myself… myself…

……..
Mình muốn quay lại ngày xưa quá. Cái thời thơ bé, chẳng việc gì phải buồn phiền suy nghĩ như bây giờ.
Chợt mình lại nghĩ đến năm lớp 7 nhiều hơn.
Qủa thật, năm học đó có nhiều kỉ niệm quá.
Mình mới chuyển lên vùng đất này, lạ lẫm tất cả.
Những gương mặt trong lớp đầy lạ hoặc. Họ chọc mình, thế nhưng một thời gian sau đều trở thành bạn tốt của nhau.
Mình nhớ nhất là Quân, người bạn nhỏ bé có rất nhiều kỉ niệm.
Thời gian đầu chọc mình nhiệt tình, và thời gian sua chơi thân với nhau.
Quân, người bạn rất tốt, học giỏi. Mình cảm nhận được một con người nhỏ bé sống rất tình cảm.
Rất chân trọng lấy tình bạn.
Có nhiều lần mình bị ăn hiếp và Quân đã tỏ ra quan tấm đến thế nào.
Đến giờ, vẫn chưa gặp được ai như thế.




Nhớ nhiều kỉ niệm lắm, làm sao quên được chứ Quân ơi.
Nhớ lần Pu buồn mà Quân đã vô tận phòng thăm.



Nhưng dòng đời nghiệt ngã quá. Nếu như lần ấy Quân không chuyễn trường, thì giờ đây hai đứa mình có lẽ là bạn thật của nhau rồi.
Pu có rất nhiều điều muốn chia sẻ và tâm sự, nhưng mãi mà không tìm được ai cả.
Biết tìm nơi đâu người bạn như Quân nữa đây? Ở đâu chứ hả?

Nếu, nếu như mình vẫn còn là bạn thân với nhau, thì Pu đã không như bây giờ rồi.
Chán học quá… Biết không?


^
^
^
^
Biết tìm đâu ra người chia nổi niềm đây?
Khi mà nổi buồn tràn ngập, đến không thể nào chịu nổi nữa.
Khi mà mình đã nghĩ đến cái chết, khi mà nghĩ đến thuốc ngủ để tự kết liễu cuộc đời mình chứ.
Lấy số tiền mà mình dành dụm, ra tiệm thuốc tây để kiếm thuốc ngủ.
Dẫu biết là người ta không bán, nhưng vẫn hi vọng.
Để được giải thoát!
Về nhà, nhét một đóng thuốc và uống. Khoảng 30 chục viên thuốc cái loại.
Chẳng biết thế nào, chỉ biết là mình cần thoát khỏi cái cuộc sống đáng ghét này.



Nhưng cuộc đời thật trớ trêu, ông trời chắc muốn mình phải trải qua nhiều cay đắng nữa hay sao ấy.
Sao mình không chết quách đi. Sao người ta không bán thuốc ngủ chứ hả?




Chẳng ai biết chuyện này, chì riêng một mình mình biết.
Còn bao nhiều điều nó, có ai hiểu chứ hả.



Có ai hiểu cho cái cảm giác đứng nơi đông người mà như không có mặt mình chưa?
Hay là đứng nơi ấy chỉ mong không có mình nơi đó.
Hay là tâm điểm của mọi ánh nhìn khinh bỉ.
Biết không hả?
Hiểu không hả?




Được sửa bởi NhokPu ngày Sat Apr 23, 2011 1:54 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 23
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: [12-03-2011] Mệt mỏi quá rồi!   Sat Mar 12, 2011 2:38 am

All By Myself"

When I was young
I never needed anyone
And making love was just for fun
Those days are gone
Livin' alone
I think of all the friends I've known
When I dial the telephone
Nobody's home

All by myself
Don't wanna be
All by myself
Anymore

Hard to be sure
Sometimes I feel so insecure
And loves so distant and obscure
Remains the cure

All by myself
Don't wanna be
All by myself
Anymore
All by myself
Don't wanna live
All by myself
Anymore

When I was young
I never needed anyone
Making love was just for fun
Those days are gone

All by myself
Don't wanna be
All by myself
Anymore
All by myself
Don't wanna live
Oh
Don't wanna live
By myself, by myself
Anymore
By myself
Anymore
Oh
All by myself
Don't wanna live
I never, never, never
Needed anyone

Một mình tôi

Khi còn trẻ
Tôi không cần có ai
Tình yêu chỉ như một trò giải trí
Ngày đó đã qua rồi
Sống cô đơn một mình
Tôi nghĩ đến những người bạn
Nhưng khi tôi nhấc điện thoại gọi
Không ai có nhà

Một mình trống vắng
Tôi chẳng muốn
Cô đơn thêm chút nào nữa

Khó mà chắc chắn
Đôi lúc tôi thấy thật bồn chồn
Tình yêu thật xa cách và mịt mùng
Dày vò tâm can tôi

Đơn độc quá
Lạnh lẽo quá
Tôi không muốn chịu đựng hơn nữa
Nghiệt ngã làm sao
Trống vắng làm sao
Đừng bắt tôi phải cô đơn nữa

Nhưng năm tháng vùng vẫy tuổi trẻ
Tôi chỉ cần có tôi
Tôi yêu cũng không thực sự
Nhưng giờ đây

Tôi phải cô đơn
Tôi phải hứng chịu
Tôi lại muốn được yêu
Nhưng giờ đây nhận ra giá trị của tình yêu
Với tôi đã là quá muộn
Một mình
Tôi cô đơn quá
Xin đừng để tôi lại
Tôi sợ chính bản thân tôi
Không bao giờ, không bao giờ
Tôi không muốn sống
Tôi cần một ai đó bên tôi
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
 
[12-03-2011] Mệt mỏi quá rồi!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» BẢN CRACK MỚI CHO KIS 2011 Cập nhật ngày 01/10/2010
» FPT dự kiến năm 2011 phóng vệ tinh đầu tiên
» miễn phí một năm sử dụng AVG Internet Security 2011 trị giá 44.99$
» Đại chiến trình duyệt web năm 2011, ai là kẻ chiến thắng?
» UEFA Champion League và Europa League 2011 -2012 trên VTV3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
«———Çây…Lá…Và…§iø———» :: ¶=¶ellø———» WellÇøme †ø my Wørld :: Entry - Blog Pu-
Chuyển đến