Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]

Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:36 am

Lời người viết

Nếu bạn muốn nghe một câu chuyện tình yêu cổ tích, với những tình tiết thật lãng mạn như phim Hàn Quốc và một cái kết đẹp như trong mơ, thì tôi đã không kể cho bạn nghe câu chuyện của mình.
Dịu êm, ngọt ngào, thơ mộng, đó là nửa đầu của câu chuyện, và có nhiều người chỉ thích đọc đến đó. Dữ dội, ồn ào, đau khổ, tuyệt vọng, và hồi sinh, đó là nửa sau của câu chuyện.

Khác với những tác phẩm được xuất bản ngoài kia, tôi là một người ngoại đạo, tôi không phải là nhà văn, tôi chưa có tác phẩm văn học nào trong quá khứ để mọi người biết đến. Vậy nên, trong "tác phẩm" của tôi cũng không có những từ ngữ "chuyên nghiệp"; những gì bạn đọc được chỉ là một kiểu "tự truyện" nhẹ nhàng, có chút ngô nghê của một người thích viết blog mà thôi.

Khi bắt tay vào viết câu chuyện này, tôi rơi vào một thời kỳ khủng hoảng nhẹ. Bế tắc về công việc, bạn bè, tiền bạc, đen đủi rớt liên tiếp lên đầu. Tôi có một công việc mà nhiều người mơ ước và đã tốn bao công sức để đạt được nó, nhưng tôi nhận ra nó không phải là sự lựa chọn đúng đắn! Tôi có người bạn thân vì đôi chút ích kỷ mà "lãng quên" mất mình. Tôi có một khoản nợ từ trên trời rớt xuống mà tôi thôn thở không biết trả bằng cách nào… cứ thế cứ thế… Tôi ngồi một mình, lần giở lại cuốn nhật ký xưa kia, những kỉ niệm của một thời chưa có blog, những kỉ niệm mà tôi nghĩ rằng người khác sẽ không bao giờ được biết.

Tôi buồn, và tôi quyết định phá lệ. Tôi viết!

Và khi đã bắt tay vào những dòng chữ đầu tiên, tôi vẫn không biết mình định viết đến đâu? Tôi chỉ viết như một cách để quên đi những rắc rối mình đang gặp phải mà thôi! Nhưng rồi cảm hứng ào đến, càng viết, càng hứng thú, có lúc vui, có lức ứa nước mắt, có lúc buồn vô hạn, và có lúc nhớ… nhớ đến mênh mang!".

Đã có lúc tôi muốn dừng lại, khi những gì êm ả sắp đi qua, tôi sợ "độc giả" của mình sẽ bị sốc, những ấn tượng hay ho họ dành cho câu chuyện của tôi sẽ bay mất. Tôi cũng e ngại, liệu có cần phải kể hết cho tất cả cùng biết hay không? Câu trả lời là có, vì câu chuyện đã bắt đầu lan đi ngoài tầm kiểm soát, mọi người rỉ tai nhau để đọc, những lời comment, khích lệ, nhưng hơn tất cả, là những lời cảm ơn. Vì nhũng lời cảm ơn ấy, tôi không thể dừng câu chuyện của mình lại giữa chừng.

Có người hỏi tôi, đấy là chuyện riêng, tại sao lại dám chường lên cho thiên hạ biết hết như vậy? Tôi trả lời rằng, nếu đã đọc, chẳng ai coi đó là chuyện của một cá nhân nào đó, mà như một câu chuyện, một bài học cuộc sống thú vị mà mọi người muốn được sẻ chia cho nhau. Điều này được chứng minh bằng những lời cảm ơn và dòng tâm sự của độc giả gửi đến cho tôi, những con người mà tôi chưa bao giờ biết tên biết mặt. Họ nói rằng, nhở câu chuyện tình yêu này mà họ yêu cuộc sống lên bao nhiêu, bản lĩnh lên bao nhiêu, có lẽ đó là phần thưởng lớn nhất mà tôi nhận được khi quyết định viết tiếp!

Tác phẩm của tôi chỉ là một dạng tự truyện, không phải là một tác phẩm văn học. Câu chuyện thế nào là tùy sự khen chê và cảm nhận của mỗi người, nhưng trong đó chỉ có những câu chuyện và bài học cuộc sống thực tế tôi cóp nhặt và muốn chia sẻ. Và mặc dù tôi tự nhận là đang kể một câu chuyện thật, nhưng lại có những tình tiết "hoàn hảo đến khó tin", hệ quả là rất nhiều người hỏi tôi câu chuyện này thật đến bao nhiêu phần trăm? Lúc đầu tôi cũng định phân bua, thanh minh đấy, nhưng về sau tôi nghĩ lại và phát hiện ra mình chẳng thích câu hỏi này chút nào! Vẫn biết bạn tò mò vì câu chuyện của tôi, nhưng chẳng có gì thỏa mãn mọi sự tò mò đến tận cùng là tốt hết, và bạn cũng không cần phải biết, bạn chỉ cần biết, bạn thích đọc nó, cảm thấy thích nó, có những hiệu quả tích cực thực sự cho cuộc sống của bạn, vậy thôi!

Có lẽ cũng không cần phải ngồi mất thời gian phân tích tác phẩm vì sao nó "ăn khách", nó thật tới đâu, bắt bẻ từng chi tiết một? Nó là một tác phẩm mang lại niềm vui cho những người yêu thích nó, hãy để nó được như vậy đi!

Có một số nhà sách đã đề nghị xuất bản câu chuyện của tôi khi tôi vẫn đang tiếp tục những phần tiếp theo trên blog của mình. Nhưng cuối cùng tôi đã chọn công ty sách Domino, một công ty sách mới thành lập từ đầu tháng Tư vì sự năng động và sáng tạo trong cách làm sách của họ, vì công ty đã làm tất cả những gì có thể để cuốn sách ra đời theo đúng như ý tưởng của tôi.

Và tôi hài lòng, cuốn sách đã ra đời nhưng không theo một cách bình thường như bao cuốn sách khác. Nó có thêm một đĩa âm thanh (đọc trích những đoạn hay nhất của câu chuyện đi kèm với giọng hát và phần nhạc do chính tôi lựa chọn). Ngoài ra còn có những bức tranh minh họa của các bạn hâm mộ vẽ theo đúng ý tôi thích.

Tôi đã trải qua những kỷ niệm thật thú vị khi làm cuốn sách, khi hàng tối được ngồi nghe bạn tôi đọc sách để ghi âm, được ngồi "sáng tác" những kịch bản nhạc nền, được bạn đánh piano, guitar và tự mình hát "minh họa" cho câu chuyện. Tôi chỉ muốn chia sẻ hết mọi sự thú vị của mình qua cuốn sách này.

Tôi muốn đó là một tác phẩm tổng hòa của "thương hiệu" Hà Kin như mọi người đã biết đến thời gian qua, như là một món quà dành tặng cho những người đã yêu mến tôi.

Tôi chúc cho tất cả những ai đọc câu chuyện của tôi sẽ yêu đời và bản lĩnh hơn thật nhiều trong cuộc sống!

Cuối cùng, tôi xin giá lời cảm ơn tới anh Lê Khánh Duy, Giám đốc công ty sách Domino, tới hai nhạc sĩ - biên tập viên âm nhạc Đặng Trần Văn và Đặng Trần Thi, tới chị Trần Kim Thanh, biên tập viên của Vietnamnet, tới hai cô bé đã tặng tôi những bức tranh minh họa, và tất cả những người bạn, những độc giả đã đọc, giúp đỡ và chia sẻ với tôi câu chuyện này!


Phần 1


Chuyện tình tôi, giống như bao người, giờ xa tít giữa ngàn khơi, mà xanh thắm những cơn mưa lòng tôi.
Tôi đã gặp anh thật tình cờ. Tình cờ anh đến…

Vẫn nhớ ngày dó là ngày 29/12, đúng một ngày sau sinh nhật thứ 22 của tôi. Tuyết rơi tả tơi trên phố 34, tôi bước chân vào Macy s mà hai tay tê dại vì quên không cầm theo găng tay. Vẫn nhớ cái không khí đón năm mới ở New York lúc nào cũng đặc biệt, mọi người thân thiện và háo hức hơn ngày thường một cách rõ rệt. Khắp đường phố và cửa hàng phủ màu ấm cúng, đến tuyết rơi cũng gợi sự ấm áp. Vậy nên khi về Việt Nam, lúc Giáng Sinh rồi gần năm mới, tự nhiên hay gợi ra cái cảm giác rất… New York.

Đáp vào Macy, lúc đó dự định mua một cái mascara hiệu Este Lauder, cũng khá đắt những tiền nào của nấy. Đảo qua gian hàng rực rỡ đủ màu trong khu mỹ phẩm, dừng lại, cầm lên, và mua rất nhanh gọn. Bất ngờ nhìn qua sau gương, một khuôn mặt đàn ông cực kỳ hấp dẫn khiến tôi không thể nào không quay ngoắt lại nhìn.
Một anh chàng khá cao ráo, khuôn mặt lai giữa Á Đông và phương Tây, thậm chí cả nét của Mỹ La Tinh nữa, tóc dài, râu quai nón, đôi mắt, và cả cái miệng, tuyệt đẹp.
Thật vô duyên, nhưng tôi không thể không ngoái lại nhìn, vì hiếm khi tôi thấy một người đẹp trai tới như vậy. Và chúng ta, chẳng ai nỡ bỏ lỡ một cơ hội được thỏa mãn đôi mắt mình như vậy… đúng không nhỉ?

Thực sự, cũng có lúc tôi nhìn thấy nhiều người đẹp trai trên đường phố hay đâu đó, nhưng đôi khi tôi kiêu hãnh không thèm ngoái lại nhìn. Vì tôi nghĩ rằng, những người như vậy cứ nghĩ mình quan trọng lắm, chắc ai cũng phải nhìn ngắm họ? Tôi không thèm? Nhưng anh thì khác, lần đầu tiên, tôi nhìn, và nhìn thẳng vào mắt, chắc cũng phải vài giây tôi mới bối rối ngước ra chỗ khác, một hành động không thể kiềm chế. Và khuôn mặt tôi thoáng đỏ, hình như thế?
Tôi cũng liếc thấy hình như có nụ cười từ phía đó, cười vì hãnh diện hay vì cười đểu, tôi không rõ nữa. Chỉ thấy mình thật vô duyên và thú nhận rằng, có lúc cũng phải gục ngã trước cái đẹp mà thôi. Vậy nên, tôi nhanh chóng quay ra thanh toán chiếc mascara rồi chuồn lẹ. Tất nhiên tôi cũng chả phải là người duy nhất ngắm anh, ngay cô bán hàng cũng vừa bán hàng cho tôi, vừa nhìn anh hau háu!


Tôi vừa lang thang trong Macy, vừa nghĩ về người đàn ông đó. Cứ như xoẹt điện vậy, tôi không nghĩ rằng có thể có lúc tôi bị "tiếng sét ái tình". Tôi chỉ tự an ủi rằng: "Đó là một người đàn ông quyến rũ, cả tỉ cô nhìn thấy anh ta thì cả tỉ cô bị xoẹt như vậy", mình chỉ là ham hố "đẹp trai" mà thôi. Thực ra ngay cả những lúc tôi gặp được một cô gái xinh đẹp, tôi cũng ngẩn ngơ khá lâu. Vì sao, vì tôi ghen tị với sắc đẹp của họ! Và với anh, tôi cũng thoáng ghen tị, ghen tị vì giá như anh ta sẽ là người đàn ông của mình (có vô duyên không thế?
Tôi đọng thêm một lời thắc mắc. Anh là chủng tộc gì vậy nhỉ, tại sao lại cuốn hút tới như thế?

Quả thật, cũng không dễ dàng quên một người quá ấn tượng như vậy. Dẫn tới hệ quả cứ mỗi lần đi qua phố 34, mà liếc thấy bách hóa Macy s là lòng lại bồi hồi, ngắm nghía đâu đó, biết đâu tôi lại gặp được anh ta nhỉ? Thật là dở hơi!

Tôi tin vào duyên số, và đúng là duyên số. "Có duyên ở chân trời cũng sẽ gặp, vô duyên ở trước mặt cũng như không". Quả thật, có những người tôi đối mặt hàng ngày hàng giờ hay một thời gian dài, thậm chí có lúc nghĩ tới một cái gì đó "xa hơn", nhưng rồi tôi và họ chả bao giờ đi tới đâu. Có những người, khi gặp một lần, nhưng là duyên số của ta, để rồi dù người ấy ở đâu, người ấy cũng sẽ trở về bên ta. Nhưng ngay lúc đó, tôi không nghĩ, và cũng không dám nghĩ, rằng anh sẽ là duyên số của tôi, cho tới khi chúng tôi đã chạm mặt nhau trên tàu điện ngâm…

Cả anh và tôi cùng nắm chung một cái cột trong tàu mà không biết, cho tới khi tôi ngẩng mặt nhìn lên, bốn mắt chạm nhau. Có lẽ ánh nhìn của tôi nó kỳ lạ lắm, chỉ có anh mới tả lại được cho tôi biết mà thôi. Tôi chỉ biết, hình như nhãn cầu của tôi mờ đi, vì lúc đó tôi… nhìn không rõ nữa, nguyên nhân có thể là do nhịp tim đập hối hả nhanh gấp mười lần bác sĩ cho phép!".

Và tôi lại thấy anh mỉm cười! Một nụ cười có cả thế giới hạnh phúc chứa chan trong đó. Có lẽ cả đời này rồi tôi sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc ấy?".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:37 am

Phần 2


"Hi", câu chào "làm quen" được mở cùng một nụ cười. Và tất nhiên, tôi cũng "Hi". Tôi vừa vui vừa bối rối.

Lúc đó, ý nghĩ trong đầu tôi, đó là "phải làm quen cấp tốc đừng bỏ lỡ cơ hội, phải bắt lấy anh ấy…" Càng nhìn cận mặt, tôi càng ngất ngây bởi cái vẻ đàn ông "xù xì", (vì bộ râu quai nón cho dù đã mờ hơn hôm trước) của anh. Thú thực, bây giờ nghĩ lại tôi không nhớ lúc đó mặt tôi đã đỏ cỡ nào và tôi đã ăn nói ngốc nghếch ra sao nữa.

Tất nhiên, câu tiếp theo, không nằm ngoài dự đoán: "Anh đã nhìn thấy em ở đâu đó rồi đúng không?". "Trông em quen lắm?" Và tôi cũng trả lời: "Tôi cũng cảm thấy thế, tôi đã thấy anh ở đâu đó rồi". "Ở đâu?" là thế nào, là tôi biết tỏng "ở đâu" là ở đâu rồi, nhưng lòng kiêu hãnh lại làm cho tôi ra vẻ là một kẻ không mấy quan tâm. (Nhưng tôi biết tôi không che giấu nổi cảm xúc của mình).

Và cả hai cùng cười, kiểu cười "Ừ, tôi biết tỏng đã nhìn bạn ở đâu rồi". "Em có một đôi mắt rất đặc biệt! Chúng có năng lượng rất mạnh!". "Thật á? Tại sao?". "Vì chúng làm anh đau đớn". Lại điện chạy xoèn xoẹt trong người. Tôi cũng biết mình có một đôi mắt khá đặc biệt, nhưng ít khi tôi tận dụng "năng lượng" của nó để phục vụ cho những lợi ích riêng, chẳng hạn như… liếc trai. Và từ giây phút đó, tôi hiểu đôi mắt mình đã làm được một việc quá có ích. Có thể anh đã bị cuốn hút bởi ánh mắt của tôi, có thể lắm chứ, cho dù tôi đã không cố ý?

"Làm anh đau ư? Tại sao có thể thế được?". "Nói cho em biết nhé. Đừng bao giờ nhìn thẳng vào mắt của người khác, em sẽ làm họ đau đớn đây em biết không?".
"Tại sao cơ? Nghe khủng khiếp quá?".
"Em đã làm anh đau".

Anh nhanh chóng chặn câu nói có vẻ đầy hờn dỗi mà lại rất "tự hào" của tôi ngay lập tức. Và tôi cười đầy sung sướng:
"Giờ đây anh đang đổ lỗi cho em vì sự đau đớn của mình sao?".
"Anh đổ lỗi đấy!"

Lúc đó, cảm giác tự hào thật sự, và hạnh phúc nữa. Vì dường như cái người tôi nghĩ đến lâu nay cũng đã nghĩ đến tôi và tôi đã gặp được người ấy. Có thể ông trời (hay đôi mắt?) đã cho chúng tôi đến với nhau, thì sao?
"Anh có thể biết được em là người nước nào không? Em có sinh ra ở đây không?"

Oà, tôi chưa kịp hỏi anh là người nước nào, thì anh đã hỏi tôi. Chứng tỏ, anh có đầy những thắc mắc trong đầu y như tôi thắc mắc về anh vậy. Nói sơ qua về cái ngoại hình của tôi khi ở nước ngoài, tôi rất thích thú khi mọi người ở đây hỏi tôi về quốc tịch. Ai cũng thấy tôi châu Á nhưng da lại nâu nâu, miệng rộng, môi dày, mắt khá to và nâu, khác xa với những cô gái châu Á rất giống nhau ở đây. Những cô gái Tàu và Việt đều có một ngoại hình chung: tóc dài ngang lưng, da trắng, nhỏ nhỏ xinh xinh. Các cô Hàn thì nhìn rõ hẳn, mắt một mí, cao ráo. Nhật thì bụi phủi và bé nhỏ. Philippines hay Indo gì đó thì da rất đen? Tóm lại là tôi chẳng giống ai, và khả năng gọi tôi là Việt Nam thì lại càng không, vì chỉ số người biết tới Việt Nam đã không phải là quá nhiều? Và như bao người khác, tôi bắt anh đoán. Đây luôn là thú vui khi ai đó đoán tôi là người nước nào, vì hầu như chẳng ai đoán trúng cả.

"Trung Quốc à?
"Không thể".
"Philippines? Không".
"Thái? Có thể, anh đoán thế. Đúng rồi, em là người Thái, à mà không…"

Anh cứ đứng đoán như vậy khiến tôi cười như một đứa trẻ đang được cho ăn kẹo. Tôi vừa cười vừa tự hào, vừa chợt lo, cái bến tôi sắp phải xuống cũng còn không lâu nữa. Tôi quyết định, anh xuống đâu, tôi sẽ xuống đó.
Mặc dù hôm đó tôi có một cái hẹn ăn trưa với một ông luật sư và tôi cũng chả có di động để báo lại cho ông ta.

Và tàu đã đi qua cái bến tôi cần xuống. Tôi đánh liều hỏi anh rằng khi nào anh sẽ xuống? Anh hỏi lại tôi khi nào tôi sẽ xuống? Thật ngại quá đi, chẳng lẽ nói với anh rằng cái bến tôi cần đến, nó đã qua được một lúc rồi. Tôi đành nói dối rằng tôi đang đi chơi lang thang, muốn xuống lúc nào cũng được. Cũng dở hơi phết, vì rõ ràng ngày đó bão tuyết cũng mịt mùng lắm, vừa lạnh vừa âm u, không có việc chả ai hâm ra khỏi nhà cả. Anh bảo hai bến nữa sẽ xuống, anh (cũng) đang có một cuộc hẹn ăn trưa với mấy "đối tác". Tôi chưa rõ lắm anh làm nghề gì? Và vì tôi không chịu nói cho anh biết tôi là người "từ đâu đến", nên anh cũng không chịu nói cho tôi biết anh là "chủng tộc" nào. Có khả năng không phải là công dân sinh ra ở Mỹ, vì tiếng Anh của anh có pha tạp chút Tây Ban Nha. Tôi đoán anh có nguồn gốc Tây Ban Nha gì đó, và phải có cả châu Á, vì nét châu Á trên khuôn mặt anh không lẫn đi đâu được. Đặc biệt là lông mày rậm và râu quai nón, rất đặc trưng của người Nhật.

Đặc điểm tôi nhớ mãi về anh, cho tới tận bây giờ, vừa nhớ, vừa vô cùng thích thú mỗi lần nghĩ đến, đó là mỗi khi anh nói, anh lại cúi xuống, nhíu lông mày và phì cười. Điều đó cuốn hút không tả nổi. Tôi đang được nói chuyện với một người đàn ông quyến rũ đến khó tin. Và thế rồi tôi bắt đầu hoang mang khi bến anh cần xuống đã sắp tới. Tôi có nên xuống cùng không? Có nên hỏi số điện thoại không? Anh đã có người yêu chưa nhỉ? (chắc chắn là phải có rồi chứ). Tôi muốn hỏi quá, nhưng thú thực trong cuộc đời tôi chưa bao giờ làm những việc như vậy cả. Tôi bắt đầu thấy cuống quít, và chợt tặc lưỡi. Với người đàn ông này, với cơ hội hiếm hoi này, tôi sẽ cho mình cái quyền được điên trước anh ta!

Có thể tôi đã đúng, vì từ giây phút quyết định để "điên" đó, tôi đã chuyển vào cuộc đời của mình cả một thời yêu thương và dữ dội…
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:37 am

Phần 3


Rồi cái bến đó cũng tới. Tức thật, sao họ "nghĩ" ra cái tàu điện ngầm chạy nhanh thế, câu chuyện chỉ vài câu ngắn ngủi mà đã phải dừng lại. Cửa mở, gió lạnh ùa vào từ phía đường tàu đối diện khiến tôi hắt xì liên tiếp hai cái "Chúa phù hộ cho em", anh lại phì cười. "Cảm ơn anh?".
"Em có xuống cùng anh không? " Anh đã hỏi vậy.
"Vâng, thì xuống, em đang đi lang thang mà".
Tôi cười, nhún vai và bắt đầu ngập ngừng.
Có lẽ tôi đã cố tình ngập ngừng, tôi chờ một tín hiệu "giữ liên lạc" từ phía anh.
"Số điện thoại của em là gì? Em có số di động không?"
Thở phào kín đáo một cái. Tôi lắc đầu rằng tôi chỉ có số điện thoại nhà, và có thể… thêm địa chỉ email nữa. (Hồi đó cái gì tôi cũng giao lưu qua email, chưa biết chát, và hôm nào tôi cũng check mai).
"Tốt, thế thì cho anh số nhà và email của em đi". Tôi lại lúng túng vì tôi chả đem theo tờ giấy hay cái bút nào cả, đi ăn trưa mang theo mấy cái đó làm gì.

Tôi hỏi anh có giấy tờ không và anh rút ra một cái card, nói rằng đó là số điện thoại của anh. Thật tiếc là lúc đó anh chỉ có một cái card và không bút. Mà anh dường như rất vội vã, tôi không dám làm phiền lâu. Quyết định để anh đi mà không kịp kiếm ra cái gì viết số điện thoại hay email của mình cho anh. Nhưng dù sao tôi đã có cái card của anh!
"Gọi hoặc email cho anh số điện thoại của em nhé? Ok? Anh phải đi đây. Gặp lại em nhé, "Đôi mắt làm đau".

Và rồi anh nhanh chóng đi mất. Tôi cũng hơi hụt hẫng, nhưng một chút xíu thôi, còn thực ra tôi vô cùng sung sướng. Cảm giác bất ngờ vẫn còn nguyên xi, cứ như mình vừa nằm mơ tỉnh dậy vậy. Tôi ngắm nghía chiếc card, chợt nghĩ, nếu mà gió đường tàu thổi bay mất cái card này, thì chắc tôi sẽ lao theo bắt mất! Anh tên là Ryan, và không sai khi có một cái họ rất đặc trưng của Tây Ban Nha, đang là trợ lý cho một trung tâm nha sĩ tư nhân. Có thể anh ta còn đang đi học đại học, tôi nghĩ thế.

Lúc này, hơi "tỉnh tỉnh", tôi mới nhớ ra ông luật sư đáng kính nọ. Kể thì cũng hơi muộn, nhưng rồi tôi quyết định đi ngược lại tìm gặp ông ta. Tôi cũng đói lắm rồi, vì dậy muộn và chưa ăn uống gì cả. Tôi định bụng nếu không gặp ông ấy, tôi sẽ mua một miếng bánh pizza thật to rồi chui vào Central Park lạnh lẽo ngồi hưởng thụ niềm vui của mình chứ chưa về nhà vội.

Chờ tàu đi ngược lại thật là lâu. Tôi đang ở quận Queens, trong khi tôi hẹn ông luật sư tận bên quận Manhattan. Lúc đó tôi có những cảm giác hòa trộn vô cùng thú vị, vui, lo lắng, hồi hộp. Và tôi chỉ muốn cười mà thôi, thấy mọi người ai cũng dễ thương. Thậm chí, khi tàu đến, mặc dù tàu không đông lắm, nhưng khi thấy một người phụ nữ đứng tuổi (mà không già lắm đâu) phải đứng, tôi đứng dậy nhường ghế cho bà ta khiến cả bà ta và mấy người xung quanh giật mình. Vẫn còn vài ghế trống lác đác ở phía xa xa, bà ta chắc cũng chẳng có nhu cầu ngồi mà lại đi đứng ngay trước mắt tôi. Vậy nên, khi tôi đứng nhường chỗ, cũng "bất đắc dĩ" mà ngồi. Chắc lúc đó tự hỏi lôi đâu ra cái đứa dở hơi tốt bụng đến thế nhỉ?

Đứng trên tàu, một tay nắm cột, một tay cho vào trong túi, mân mê cái card, và tôi bắt đầu suy nghĩ… lung tung. Liệu anh ta có người yêu chưa nhỉ? Mà có thì cũng kệ, biết đâu anh ay thích mình thì sao? Không làm người yêu thì làm bạn vậy. Rồi tôi thậm chí nghĩ xa hơn nữa, rằng chúng tôi mà có mối quan hệ gì, thì tôi sẽ buồn lắm, vì tôi chỉ được ở đây có vài tháng, tôi sẽ phải trở về Việt Nam để hoàn thành nốt năm cuối đại học. Nhưng rồi tôi tặc lưỡi, theo kiểu: "Chả biết ngày mai sẽ ra sao, mà có ra sao cũng chả sao". Cứ tận hưởng niềm vui kỳ diệu trước mắt này đi đã.

Xuống bến, tôi mò ra được văn phòng của ông luật sư trên phố 23. Lúc bấm tín hiệu từ dưới lobby, tôi cũng hơi lo không có ai trả lời, ngại thật đi. Ông luật sư hẹn tôi qua email. Tôi và ông ta tình cờ gặp nhau trên đảo Roosevelt, nơi tôi ở cùng gia đình, nhà ông ta cũng ở trên đó. Lúc chúng tôi đang chờ chiếc xe bus đỏ đưa ra bến tàu điện ngầm thì ông la nhìn thấy tôi. Và làm quen ngay lập tức (Cả thời ở NY, cái ví của tôi đầy chật card của những người làm quen tình cờ như vậy. Dường như đi đâu cũng kiếm được người muốn làm quen, họ thấy mình kỳ lạ, xinh xắn, độc đáo hay… thậm chí xấu xí cũng không hề ngại ngần bắt chuyện, văn hóa lai tạp tự do của Mỹ là thế đấy?) Tất nhiên, tôi và ông ta cũng mở đầu câu chuyện bằng cái trò "cô đến từ nước nào nhỉ?". Đến cuối khi đã lộ ra Việt Nam, thì mắt ông ta sáng rực: "Ôi, Hồ Chí Minh, yeah, tôi rất ngưỡng mộ ông ấy". Và vì sự hâm mộ cuồng nhiệt của ông luật sư cũng hơi già này (khoảng cỡ 50 tuổi), nên tôi đã email cho ông ta, không ngoài mục đích tìm hiểu về kiến thức luật uyên bác của ông này (tôi đang học luật ở đại học Việt Nam mà?). Chúng tôi giao lưu bằng email là chính, và hôm nay tôi được mời ăn trưa "để ngồi bàn thảo về… luật".

Chợt nghĩ bây giờ ông ta có đón tôi, tôi cũng không có tâm trí mà nói chuyện về luật. Cuối cùng cũng có tiếng trả lời, giọng phụ nữ, chắc là thư ký:
"Đây là văn phòng của Laytol, tôi có thể giúp được gì?"
"Tôi muốn gặp ông Lay ton".
"Ông ấy đã ra ngoài ăn trưa. Cô có hẹn với ông ấy không?"
"Có tôi có hẹn".
"Vậy cô hãy cho tôi biết tên của cô đê tôi gọi cho ông ấy".
"Nói với ông ấy tên tôi là Hà Kin, K-I-N".
Tôi bắt đầu thấy ngại quá, vì mình đã đến muộn, mà đây thì không phải là Việt Nam, đặc biệt là với luật sư thì họ lại càng không chấp nhận trễ hẹn.
"Ông ấy nói sẽ gặp cô vào hôm khác".
"À vậy à, cảm ơn chị!".

Thôi chả sao, đằng nào cũng là lỗi tại tôi và đằng nào tôi cũng không có hứng cho lắm. Vì tôi đã sẵn sàng đánh đổi cuộc hẹn này để bắt lấy một cơ hội lớn lao như thế kia cơ mà! Vậy thì, đi ăn bánh pizza và vào Central Park chơi như dự định. Nhưng mà bây giờ… lạnh quá, tôi lại muốn đi về. Tôi sẽ mua cái bánh ăn xong rồi mau chóng đi về. Rét quá? Không hiểu do tôi ăn mặc chưa đủ ấm hay vì những cảm xúc lúc đó khiến người tôi cứ run hết cả lên.

Mua được cái bánh, nhảy lên tàu F. Chả lẽ ăn trước đông người, nhưng mà rồi cứ vô tư như thế, mà cũng chẳng ai quan tâm. Tôi cũng chả quan tâm, tôi đang vui!
Về đến nhà, việc đầu tiên là tôi giành máy với ông em của mình để ngồi đánh email "tạ lỗi" với ông luật sư.

Và có một điều bất ngờ xảy ra, thật chả hiểu ra làm sao nữa. Tới khi đọc lại cái mail của ông ta và reply, tôi mới phát hiện ra… tôi đã đi gặp ông ta nhầm ngày. Thực sự ngày mai mới là ngày chúng tôi hẹn ăn trưa. Tôi ngẩn người ra một lúc, và phá lên cười ầm ĩ khiến thằng em tôi tưởng tôi bị chạm mát. Tôi cười sung sướng, vì nhờ sự đãng trí vô duyên này mà tôi đã gặp được anh. Mọi người có thấy sự việc hơi kỳ lạ không? Chả lẽ nói rằng đó không phải là duyên số?

Cười chán chê như một đứa dở hơi, tôi mới thò tay vào túi lấy card của anh ra, định xem lại địa chỉ email.

Nhưng mà, biết sao không? Tôi đã sầm mặt lại khi lục cả hai cái túi áo lông không thấy cái card đâu. Trời ạ, nó ở đâu? Tôi chỉ để ở trong hai cái túi áo lông thôi mà, hay là do tôi đeo găng tay, lúc móc tiền ra trả bánh tôi đã làm rơi mất mà không biết? Gì chứ cái tính bất cẩn và đãng trí của tôi, tôi hiểu quá rõ! Nhớ lúc đó trả 4$, tôi cầm theo 20$, tôi được trả lại một tờ 10$, một tờ 5$ và một tờ 1$, tiền vẫn còn nguyên. Nhưng mà lục khắp hai túi không thấy cái card đâu cả, chỉ có đám tiền đó thôi. Tôi đã muốn òa khóc rồi đấy, muốn lao xuống dưới nhà ra ven sông đứng khóc, và… hét, và… tức? Ý nghĩ đầu tiên, hay là quay lại cái chỗ bán pizza xem có phải nó rơi ở đó hay không nhỉ?

Và tôi đứng dậy mặc lại quần áo, ra bến tàu. Rối bời? Tiếc, tức?
Trả lời kèm theo trích dẫn
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:37 am

Phần 4


Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế…

Chưa bao giờ tôi sốt ruột tới như vậy, đứng chờ cái xe bus đỏ mà bồn chồn không chịu nổi. Tức mình, tôi tự đi bộ ra bến tàu dù cũng khá xa. Đi rất khẩn trương, đi như ai đuổi, tôi muốn đi thật mau chóng như sợ cái card đó sẽ có ai nhặt mất, hay bị quét mất, hay tóm lại là… mất! Mặt tôi ửng đỏ, có lẽ vừa do lạnh vừa do tâm trạng nó bất ổn, cứ thay đổi xoành xoạch như vậy. Trời lạnh dã man, gió mạnh quất những hạt tuyết mỏng tới tấp làm mặt tôi đau rát. Tôi sống trên đảo nên bốn bên là sông nước, gió đủ thổi cho tôi bay xuống sông chứ chưa nói đi bộ trong giá băng như vậy. Lúc đó tôi còn rất đau đầu nữa? Tự nhủ sao mà mình phải khổ thế, chưa bao giờ tôi phải khổ tới thế này. Khổ vì cái tính đãng trí, khổ vì… dại trai (nhưng "tận tình" và "cuồng nhiệt" là hai đặc trưng rất… Hà Kin!)

Lúc đó, tôi tức cái bản thân mình lắm. Hix, trong cuộc đời đã bao nhiêu lần tôi đãng trí như vậy rồi. Nhớ hồi mới sang NY, cả gia tài của tôi là một tờ 100 $ mẹ cho, chắc để tiêu cả… năm luôn, hix. Vậy mà hôm đầu tiên ra đường tôi cho vào túi quần hay áo nào đó mà nó mất tiêu luôn. Nghĩ lại giờ đây vẫn thấy đau lòng.

Thế rồi ra được tới bến tàu, tự nhiên các ý nghĩ của tôi bắt đầu dịu lại (tôi là người rất dễ hay an ủi mình), đã nghĩ tới việc sẽ không bao giờ liên lạc lại được với anh nữa, và sẽ chấp nhận điều đó. Dù sao, chúng tôi đã được gặp nhau, một cuộc gặp gỡ thú vị mà không phải ai trên đời này cũng có được một lần. Tôi ra bến tàu, đi chậm lại, từ tốn đứng chờ tàu, bây giờ có vội cũng chả làm cái gì.
Nhưng tôi hồi hộp, hồi hộp không biết khi tôi tới cửa hàng pizza đó, cái card có ở đấy hay không? Và tôi cũng không rõ là tôi đang sốt ruột hay là tôi đang… tò mò nữa!

Tàu đến, vắng tanh. Tự nhiên thấy mất hy vọng và cứ trống rỗng. Lúc đó tầm 2,3 giờ chiều gì đó, không phải giờ cao điểm, mọi người ai cũng gà gật, lạnh lẽo và thiếu sức sống. Vừa bước chân vào trong toa là mấy anh chàng Hispanic nhìn tôi chằm chằm, rồi xì xồ ra một loạt tiếng Tây Ban Nha gì đó khiến tôi lại càng có thêm cảm giác… bất ổn làm sao đó.

Cửa hàng tôi mua chiếc bánh pizza cũng phải cách bến tàu điện ngầm tôi xuống khoảng hai bến xe bus. Tôi sốt ruột nên không đứng chờ xe bus đi tới đó nữa mà sẽ đi bộ, tính ra cũng phải tới sáu con phố. Tôi cũng phải công nhận lúc đó tôi khá là điên, vì thời tiết rất khủng khiếp, người ta thậm chí còn không muốn ló cái mặt ra ngoài đường vút rác chứ chưa nói đi "dạo phố" như tôi?

Tôi cũng lo rằng cái card đã bị rơi trên chuyến xe bus lúc lôi ra tàu điện ngầm trở về. Rơi ở cửa hàng pizza còn được, chứ rơi trên xe bus và tàu điện ngầm thì hết hy vọng thật rồi!

Tới cửa hàng, tôi hít thở một cái thật sâu, rồi đi tới tìm kiếm. Hix, bạn cứ tưởng tượng xem, trời tuyết và mưa bẩn thỉu thế này, giả sử cái card có còn thì chắc cũng nát bem và đen xì. Tôi nhìn thấy một đống giấy trăng trắng bân bẩn ở trước cửa hàng, cái nào tôi cũng nhìn đầy hy vọng. Anh chàng bán hàng đã nhìn thấy tôi:

"Cô bé đền mua cái bánh pizza khác à?"
Tôi gãi đầu gãi tai mỉm cười, mắt láo liên:
"Không, chỉ là đi tìm một thứ vừa bị rơi thôi".
"Em mất gì à? Hoa tai? Tiền? Vàng bạc châu báu? Ha ha?"
"Em cần anh giúp không?"
"Em không lạnh à…?"


Trời ạ, đã đang sốt ruột rồi mà anh ta cứ đứng nói như súng liên thanh, còn nhe răng ra mà cười. Tôi chỉ thiếu nước nhảy lên mà đấm cho vài phát vào mặt, vì tôi đau hết cả đầu vì cái giọng của anh ta nghe rất vô tư và… đểu giả (lúc đấy tôi tức tôi thấy thế chứ thực ra anh này cũng dễ thương lắm, hì).

Hix, đầy, tôi chả tìm thấy cái gì cả. Toàn một đống giấy lổn nhổn, bân bẩn và một anh chàng bán pizza cứ đứng cười nói như mắc bệnh đao. Tôi chả hiểu sao có những người không bao giờ bị ảnh hưởng bởi thời tiết như anh này. Anh ta lúc lại chạy vào, lúc lại chạy ra xem tôi đang đi tìm gì. Và cũng chả cần biết tôi đang tìm gì, anh ta cũng bò ra đất đi tìm cùng tôi. Nhặt được cái gì trông "được được", như là cái dây gì đó đen đen dưới đất cũng chìa ra hỏi tôi: "Cái này à?", rồi lại chạy vào bán bánh.

Anh ta mặc mỗi cái tạp dề trắng bên ngoài một cái áo mỏng nên xem chừng khá lạnh.


Bất lực, tôi bất chấp bẩn thỉu và lạnh lẽo ngồi phệt một phát xuống dưới đất, mặt đầy chán chường khó chịu, hai tay đã hoàn toàn giá băng. Anh pizza lại chạy ra, vừa nhìn thấy tôi vậy đã rú lên:
"Ôi Chúa ơi, em bị làm sao thế. Ôi không!"
Tôi bất cần: "Không có gì cả".
"Đứng lên đi. Này đứng lên đi, vào trong đi".
"Không không không không".
Tôi chỉ thiếu nước khóc mà thôi, lúc đó tuyệt vọng lắm ấy.
"Đứng dậy đi cô bé. Nghe này, em đang chắn mất cái bảng món ăn đặc biệt hôm nay của chúng tôi".

Ồ, thì ra anh ta lo cho tôi một phần thôi, còn một phần là tôi đang ngồi chắn xừ nó cái bảng… quảng cáo món đặc biệt hôm đó của cửa hàng họ. Hix, hâm thế, ngượng quá? Tôi lại phủi áo đứng dậy, cái áo choàng bẩn lem nhem. Tôi rũ tung mái tóc ướt của mình rồi thở dài một cái. Chân đá đá vài phát, nhoẻn một nụ cười rất khó hiểu. Thôi, đi về. Thế là hết, coi như là hết? Cho chết cái bệnh đoảng của mình đi, tôi phải trả giá thôi, đúng là mẹ của duyên?

Giờ thì chả việc gì phải đi bộ, hai chân tôi đã rã rời vì chống chọi với những cơn gió mạnh. Tôi ra bến xe bus, đứng chờ, vẫn không quên cố tìm xem xung quanh có cái gì trăng trắng bân bẩn dưới đất không. Chả có gì. Tôi lên xe, tới bến tàu, ra về. Hoàn toàn trống rỗng, và có thêm cảm giác chấp nhận. Tôi bắt đầu nghĩ. Không hiểu anh ấy thấy mình không liên lạc lại nữa, anh ta có nhớ nhung hay tiếc nuối gì mình không nhỉ? Có đi tìm tôi không?

Chắc phải có chứ, phải nhớ chứ, phải tiếc chứ? Nhưng chả hiểu sao tôi vẫn có một niềm tin rất mãnh liệt rằng, chúng tôi là những người có duyên với nhau, chắc chắn sẽ còn cơ hội gặp lại nhau. Có duyên, chắc chắn thế.

Trở về nhà, tôi bắt đầu phải gánh chịu cái sự điên rồ của mình. Tôi bắt đầu lên cơn sốt đùng đùng, chắc chắn đã bị "phải gió". Nằm vật ra giường, mặt đỏ gay gắt, tôi chờ mẹ về đánh cảm. Mỗi lần ốm đau, lại thêm có sự thất vọng và buồn chán, tôi hay rơi vào tuyệt vọng.

Và cơn sốt tới hơn 40 độ ấy đã đánh thức được trong cơn mơ tuyệt vọng vô cùng của tôi một khơi gợi diệu kỳ.
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:38 am

Phần 5


Tim tôi sẽ nóng lên
Nung chảy lưỡi gượm sắc nghiệt
Lồng ngực rách sẽ liền da thịt
Tôi sẽ hồi sinh
Tôi lại hồi sinh
Nguyên vẹn trái tim mình…

Sao tả lại được cái cảm giác của một đứa như lên cơn sốt rét nhỉ?

Chìm trong hai cái chăn bông, hơi nóng tỏa ra từ chính cơ thể mình một cách điên cuồng, mồ hôi rịn, đầu tiên ướt hết mái tóc, rồi đến cái áo, rồi đến cả hai cái chăn. Nhiệt độ trong phòng khoảng chừng 28 độ thì tôi cũng tự hâm nóng mình trên 40 độ. Cơn nóng đến ngạt thở nhưng cảm thấy dễ chịu vì cảm tưởng như, mỗi giọt mồ hôi toát ra thì "khí độc" trong người cũng thoát ra theo.

Và hoàn toàn vô thức, tự nhiên bật dậy, bật bản nhạc rock "to change your mind" dài đúng 35 phút 20 giây. 35 phút 20 giây, bài hát dài nhất trong lịch sử nhạc rock đã tưởng chừng như rơi vào vô tận. Chính bản nhạc đã lôi tôi vào một cơn bóng đè, hình như tay đã để lên ngực! Chỉ nhớ lúc đó chìm vào một cơn tuyệt vọng miên man, không lối thoát! Cảm tưởng như tất cả đã là tận cùng của thế gian! Biết vậy mà không tài nào dứt trở dậy với thực tại, chỉ nhớ nước mắt chảy ướt đẫm cùng mồ hôi.

Thật khủng khiếp! Bản nhạc kết thúc thì tôi cũng trôi theo một miền miên man khác.

Lúc này, một loạt các hình ảnh chẳng đâu vào đâu chạy lung tung trong đầu, hình của bà ngoại lúc còn sống đang ngồi vo gạo, hình ngọn núi ở nhà ông nội, dưới chân núi là nhà mình, hình ảnh tôi lang thang trên đảo, trên phố 34, khuôn mặt của anh, và cuối cùng… là hình ảnh của cái card. Tôi bắt đầu lờ mờ nhớ ra những chi tiết trên cái card (có lẽ dù trong tình trạng không kiểm soát tôi vẫn cố cho suy nghĩ mình dừng lại và tập trung tại đây).
Tôi nhớ nhất có hai chi tiết, đó là màu… của chữ in trên đó, màu xanh ánh kim, và tên email của anh (không nhớ có gạch dưới hay không và vì cái họ Tây Ban Nha của anh đính kèm hơi rắc rối), anh dùng địa chỉ American Online. Tôi cũng loáng thoáng nhìn thấy tên phố văn phòng nơi anh làm việc, chắc chắn có một số 5, tôi không nhớ là phố 57 hay là phố 65, và đại lộ… 3. Chắc chắn thế! Đúng thế, khi nhớ ra được tên đại lộ, sẽ có khả năng "truy tìm" xem những văn phòng nha sĩ nào bắt nguồn từ đại lộ số 3 của một phố có con số 5. (Phố ở Manhattan đánh từ 1 cho tới 200 theo chiều dọc, chiều ngang từng con phố lại đánh dấu đại lộ từ 1 đến 12).


Khi tỉnh dần, cảm nhận của những nốt ban đang bắt đầu hiện ra, có lẽ do nóng quá, ngứa ngáy, khó chịu, đau đầu, cổ họng đắng ngắt và rát, tỉnh khỏi ác mộng một cái là một trận ho rũ rượi và rồi, bắt đầu thấy "minh mẫn", biết mình vừa thoát khỏi một cơn co giật. Bắt đầu có thể bỏ được một chiếc chăn bông, vớ cái gương thấy một khuôn mặt tê dại không sức sống. Ngắm lại cái lắc tay bằng bạc đã hoàn toàn đổi sang màu sắt rỉ. Nhưng lúc này bắt đầu thấy mình hồi sinh, cơn tuyệt vọng đã hoàn toàn qua.

Một giờ rưỡi sáng. Cậu em chưa chịu đi ngủ đang vươn vai uể oải nghịch nốt máy tính. Tôi lờ đờ đi ra xin cái máy "có việc" một lúc. Định bụng, vừa viết cái thư xin lỗi ông luật sư không đi ăn trưa được, vừa bắt tay vào truy tìm cái họ của anh (để cần tên chính xác viết email), vừa truy xem có địa chỉ tên văn phòng của anh hay không. (Mỹ có chương trình tìm địa chỉ rất hay, chỉ cần đánh một vài từ khóa có liên quan là nó sẽ cho một loạt đanh sách tha hồ lựa chọn). Tôi định dùng cụm từ "Manhattan dental offlce". Thằng em hỏi chị có sao không, và dứt khoát nó không cho tôi dùng máy. Với lý do đã quá muộn, bố bắt tắt và vì tôi đang ốm. Tức điên, chả làm được gì, tôi đành ghi ra những gì mình nhớ và cần phải làm ra giấy, kẹp cẩn thận trên bàn máy tính rồi quay ra giường ngủ tiếp. Rất hồi hộp và… háo hức, chỉ mong sáng đến thật nhanh để thí nghiệm ý tưởng của tôi mà thôi.

Uống viên thuốc cảm, trèo lên giường ấm áp, lòng lại tràn trề hy vọng. Nghĩ rằng mình không nên bỏ cuộc quá sớm, cũng hơi tự hành hạ cái bản thân một tí nhưng đôi lúc cũng là cái gì đó thử thách. Thử xem nào, nếu thành công, quá thú vị ấy chứ?

Cũng chả ngủ được thật. Vừa háo hức vừa do ngủ đã quá, nên 7 giờ sáng, mẹ dậy tôi cũng dậy theo, mò ngay ra cái máy tính. Tiếng mẹ kêu ầm ầm: "Ngủ đi, mà đi tất vào, mệt vì cô lắm cơ". Kệ. sao mà cái máy tính khởi động lâu thế hả giời. Chưa đợi máy ngừng hẳn tôi đã nhảy vào google, đầu tiên là đi tìm cái họ của anh. (Để tôi bí mật không kể cái họ của anh ra đây nhé?) Tôi muốn biết tên nào là phổ biến nhất và đúng nhất. Cũng giống như Việt Nam họ Nguyễn chỉ là Nguyễn thôi chứ không thể có Ngyễn hay là Nguồn được, tôi nghĩ thế. Tôi đánh đại vào theo trí nhớ của mình những ký tự nhớ được. Và google đúng là google, nó ra ngay một loạt những người có tên với cái họ như vậy. Có một cái họ giống nhất và phổ biến nhất, tạm gọi đó là X. Tôi nhớ không nhầm thì địa chỉ email của anh là tên đầu và cuối của anh. Đại loại là hoặc. hoặc, hoặc X_ryan. Không sao cả, gửi vào một và đồng gửi sang tất cả các địa chỉ email còn lại, đúng sẽ đi sai sẽ gửi trả.

Vội vã vào trong email của mình đánh thư. Rất hồi hộp và đầy hy vọng. Tôi đánh rất ngắn gọn, đại loại:

"Xin chào, đây là Hà Kin, chúng ta đã gặp nhau trên tàu F, có nhớ không? Cô gái có đôi mắt gây đau đớn ấy Tôi đã mất cái card của anh vậy nên đang cố thử liên lạc với anh. Đây là email và số điện thoại của tôi, làm ơn hãy ding tôi một cái nếu anh nhận được email này. Cũng xin lỗi nếu email không phải là của người tôi cần gặp".

Cái thư gửi đi, tôi sung sướng lắm, tôi cc vào tất cả các địa chỉ còn lại. Và trong lúc chờ yahoo gửi thư hỏng trở về (nếu cả bốn cùng hỏng thì tôi sẽ tìm cách khác, nếu trở về ba, thì có nghĩa là một địa chỉ của tôi là dúng). Trong lúc chờ, tôi vào đánh email xin hẹn dời ngày ăn trưa với ông luật sư lại. Hôm nay cho tiền và vàng tôi cũng không dám ra khỏi nhà nữa rồi. Ngoài trời vẫn âm u đen tối, gió thổi rít qua mấy kẽ cửa sổ nghe u hết cả đầu. Hôm nay ở nhà mà thôi?

Lại hít một hơi thở dài. Thư gởi ông luật sư đã xong. Tôi bấm vào chữ check mai. Quả không sai, đã thấy failure notice của những thư gửi trả. Tim tôi thắt lại, thế nào đây, lạy trời sẽ chỉ có ba địa chỉ email bị hỏng, Nam mô a di đà Phật. Thư cuối cùng đã được mở, và…
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:38 am

Phần 6


Tôi mở thư, đếm thật nhanh sơ qua là mấy chú địa chỉ bị gửi trả. Hix, và chỉ có… ba thôi. Một địa chỉ email đã đi. Đó là địa chỉ Ryanx. Thật vui sướng. Tôi thở phào nhẹ nhõm một cái. May quá, thế là tôi đã có hy vọng. Tự nghĩ mình cũng lanh lẹn thông minh tháo vát ra phết đấy chứ. Và 15 phút dành cho mơ màng.

Ngồi ngắm tuyết rơi dày đặc, cả bên ngoài đều được phủ một màu trắng tinh khiết. Lúc này đang là cuối tháng Một, cơ quan của mẹ cũng đang chuẩn bị đón Tết Nguyên đán. Tự nhiên thấy cảnh vật đẹp và trong sáng tới kỳ lạ. Thèm được nhảy tưng tưng ra cái sân trụi cỏ ngay trước cửa sổ, có mấy cái ghế đá và mấy chiếc đèn cổ được phủ trắng tuyết trông như trong tranh vẽ minh họa của mấy truyện cổ tích. Có vẻ như đã khỏe hẳn, "người buồn thì cảnh có vui bao giờ" thế nên người vui thì cảnh có là bóng đêm mịt mùng vẫn thấy… vui. Thấy mẹ gõ cửa, ca cẩm:

"Khỏe chưa? Hôm qua đi đâu, làm gì mà ăn mặc thế nào để về đến nhà ra nông nỗi thế. Phải bảo vệ cái sức khỏe của mình chứ. Ốm đau có phải khổ thân mình đâu, khổ cả bố cả mẹ ra nữa chứ!"

Lần nào mà tôi ốm do phong phanh hay do bất cẩn đều bị bố mẹ than vãn, quả thực thì cũng chẳng oan uổng gì (nhưng mà giả sử mẹ mà biết lý do thì mẹ có thông cảm cho không nhỉ?). Mọi ngày thì cãi lại nhâu nhâu đấy, nhưng hôm nay hả, thấy mẹ mắng mà đáng yêu hơn bình thường, tôi cứ ngồi cười khúc khích làm mẹ tôi nói mãi cũng… chán! (Cứ cãi lại thì mắng nó mới thích, thường là vậy?)

"Thèm ăn gì không? Mẹ hâm lại cái bánh pizza trong tủ lạnh cho ăn nhé?"
Ối giời ơi, lại nhắc cái pizza mà đau lòng. Nhưng kể thì cũng thèm ăn thật, cho dù pizza này là pizza đông lạnh. Gật đầu cái rụp, ngồi hát vẩn vơ.
Nhà có tiếng gõ cửa, một cô hàng xóm cũng là người Việt, đang đi làm nail (là làm móng chân móng tay, nghề này là nghề độc chiếm của người Việt bên đó, kiếm rất khá mà trốn được thuế) ngó qua chơi trước khi đi làm. Hôm nay thấy mình dậy sớm, bèn hỏi han một chút. Rồi bất ngờ, cô ta bảo:
"Cháu thích đi học trang điểm và đánh móng chân móng tay không?"
Nghe móng chân móng tay thì tôi không thích. Nhưng nghe thấy trang điểm thì thích mê lên. Tôi đồng ý ngay tắp lự.
"Ê đi luôn không?".
"Ối không cô ạ, cháu đang bị cảm".
"Thế khỏe đi nhé, rồi đi, có khi kiếm được tiền đấy! Mai nhé, họ cũng cần người".
"À dạ vâng, hi hi". Tôi cười hơi bị nhiều!".
No say, tôi lại lăn ra ngủ tiếp, có lẽ do uống thuốc vẫn còn mệt. 10 giờ sáng, bất ngờ chuông điện thoại réo ầm ầm. Thằng em tôi uể oải chạy ra bên ngoài nghe máy, tôi nghe loáng thoáng: "Anh muốn gặp Hà Kin hả? Vâng, chị ấy ở nhà, chờ một chút nhé".

Tự nhiên tôi thót cả tim. Làm gì có ai gọi điện cho tôi bao giờ nhỉ. Tôi hầu như không bao giờ cho số điện thoại lung tung ở ngoài đường, vì đặc thù nghề nghiệp của mẹ, chỉ cho những ai tôi cho là "đáng tin tưởng" mà thôi. Thế thì, biết đâu… anh đã check mai và gọi ngay cho tôi thì sao. Ôi thế thì anh ta còn máu hơn cả mình ấy chứ, vì đã gọi ngay cho mình còn gì. Thế là chả đợi bé em gào lên, tôi hấp tấp ra bắt máy ngay.
"Ối giời, nhanh thế, đang định gọi".
"Ai đấy?"
"Không biết, nghe đi thì biết".
"Đàn ông à?".
"Thì nghe đi này".

Vừa chạy ra vừa hỏi han đầy tò mò. Chộp lấy cái máy:
"Xin chào Hà Kin, hôm nay cô bé OK chưa?"
Hix, ối giời, đấy là… ông luật sư. Tôi và ông ta có số điện thoại nhưng toàn liên lạc qua email là chính, tự nhiên hôm nay gọi điện. Làm tôi như ngã từ trên giường xuống đất.
"À cháu đang khỏe ra rồi, chỉ là bị cảm nhẹ thôi".
"Cháu biết thời tiết New York thế nào rồi đấy, chắc là cháu chưa quen với thời tiết ở đây, cô bé, cẩn thận nhé!"
"Cảm ơn chú, nhưng cháu bây giờ ổn rồi?".
"Chắc chắn chứ? Tôi đã chuẩn bị xong buổi hẹn hò của chúng ta vào buổỉ trưa nay rồi. Hay là đến nhà tôi nhé? Tôi sẽ về nhà hôm nay, tôi sẽ cho cháu xem cái này!"

Nhà ông ta ngay ở building bên cạnh. Tôi hơi chột dạ, cũng biết là ông ta già rồi, nhưng ở Mỹ hay ở đâu thì việc tới nhà người lạ mặt như thế này là tối kỵ, mà chả biết thế nào. Tôi tìm cớ thoái thác:
"Cháu không thể ra ngoài được, ngoài kia thời tiết đáng sợ lắm, ha ha".
"Ôi chán quá! Tôi định đánh đàn piano cho cháu nghe, và tôi có rất nhiều sách cho cháu làm luận văn".
Ồ, tự nhiên mắt tôi sáng rực lên, còn gì bằng, vừa được tới nghe piano, vừa có bao nhiêu là tài liệu tôi cần để về nhà dự định làm luận văn. Thế là chặc lưỡi, vẫn quyết định đi.
"OK, thế cháu đến".
"Được rồi, gặp cháu vào 12 giờ ở căn hộ của tôi nhé. Đừng quên mặc ấm và đem ảnh đi cho tôi xem đấy, cẩn thận nhé?" (tôi khoe có nhiều ảnh đẹp chụp ở Việt Nam, ông ta muốn xem).

Vươn vai, dậy đi ra ngay cái máy tính. Em trai đã ngồi chiếm mất cái máy, nịnh nọt cỡ nào nó cũng không cho mượn máy (nó mà đã ngồi thì dứt ra khó vô cùng, đến bây giờ tuy hai chị em có máy riêng nhưng mà một máy mà hỏng thì vật nhau với nó giành máy cũng là cả một vấn đề "nhức nhối".
"Cho chị check mail thôi mà!".
"Check gì, sáng sớm đã dậy rồi không check à, check gì bây giờ".
"Check thôi, rồi muốn làm gì thì làm, chị đi bây giờ đây".
"Đi đâu? Máu ra ngoài đường thế? Bị hâm rồi, he he".

Nó cứ ngồi trêu ngươi tôi thế có tức không. Cuối cùng cũng cho tôi check mail. Có hai thư mới, toàn của bạn ở Việt Nam gửi sang. Tôi tự nhủ: Thôi không sốt ruột nữa? Mới có từ sáng đến giờ, có khi anh đang tất bật trong phòng răng rồi, làm gì mà đi check mail giờ này?
Tôi ra ngoài xem mấy chương trình TV chán òm buổi sáng. 12 giờ kém 15, tôi ra khỏi nhà, sang nhà ông luật sư. Tôi muốn mình thật đúng giờ, đỡ "mang tiếng".

Building ngay bên cạnh, đi khoảng 5 phút là tới, chờ thang máy nữa là 10 phút. Tôi trùm kín người bằng cái áo lông của mẹ, chạy thật nhanh từ nhà này sang nhà bên kia.

Và luật sư đúng là luật sư. Đúng 12 giờ, ông ta bước ra từ thang máy và nhìn thấy tôi, nở một nụ cười đầy thân thiện.
"Cô bé ngoan, đúng giờ quá, đã khỏe hơn chưa?"
"Rồi ạ, hơn rất nhiều, chú có đàn piano sao?".
"Tất nhiên, khà khà!"

Tôi hỏi ngay cái piano (nguyên nhân chính tôi chịu ra khỏi nhà hôm nay mà). Căn phòng của ông luật sư trang trí rất lịch sự và ấm cúng, khác hẳn với cái phòng nhếch nhác của mấy chị em ở nhà. Ông ta ở một mình, tôi thấy bắt đầu lo lo. Cái piano màu đen nhỏ được đặt ở một góc phòng, có che rèm cửa. Lúc đó tôi chưa biết đánh piano nhưng tôi rất thích, tôi mở đàn và ngồi nghịch tưng tưng. Ông luật sư mỉm cười:
"Cháu thích đúng không? Muốn học không?"
"Có, thích mà, nhưng cháu chưa có cơ hội để học".
"Để tôi chơi gì đó cho cháu nghe".

Phòng khách ông rất tối vì che rèm cửa, ông bật hai cái đèn có ánh vàng trông rất sang trọng và ngồi vào tặng tôi một bản nhạc. Ông ta hỏi tôi thích nhạc gì, tôi bảo: "Spanish music?". Và ông đã tặng tôi một bản nhạc Tây Ban Nha thật tuyệt vời (tôi không nhớ tên nó là gì, nó bằng tiếng Tây Ban Nha mà, lúc này cái gì tôi cũng…Tây Ban Nha, hix hix). Cái cảm giác lo lắng tan biến mà thấy thật bình yên.
"Thỏa mãn chưa cô bé?"
"Muốn ăn spaghetti cho bữa trưa không để tôi nấu?"
"Vâng, tất nhiên rồi".

Hix, tôi vẫn còn no và hơi ngấy ngấy vì cái vị pizza ban sáng vẫn còn, nhưng mà nhoẻn cười tươi, chả mấy khi.
"Này, tôi rất yêu nụ cười của cháu, nó đẹp lắm".
"Thật không? Chú cũng có thích mắt cháu không?".
"À chúng cũng đẹp lắm".
"Điều gì khiến chú ấn tượng về cháu nhất khi lần đầu tiên chú nhìn thấy cháu? Nụ cười hay đôi mắt?".
"Ôi, cả hai".
"Nhưng mắt cháu đẹp hơn đúng không?".
"Không, nụ cười của cháu đẹp hon".
Hi hi, tôi cố muốn biết rằng khi ông ta gặp tôi, thực sự là ông ta ấn tượng ở tôi điều gì? Tôi muốn biết đôi mắt tôi có thực sự tạo hiệu ứng với những người khác hay không? Hay chỉ khi tôi "si tình" tôi mới thế? Với ông già này, ông ta thích cái miệng rộng ngoác của tôi hơn, và thường mấy người đứng tuổi bên đó đều vậy!.

Hai chúng tôi ngồi ăn món mỳ Ý nhạt thếch của ông luật sư. Tôi cho cả ketchup vào làm ông ta vô cùng ngạc nhiên. Chả ai ăn mỳ Ý với ketchup như tôi cả.

Nhưng mà không thì nhạt lắm. Ông luật sư rất nhã nhặn và vui tính, hỏi về gia đình, về bạn trai của tôi. Tôi nói rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai cả. Ông ta không tin, nói rằng một "cô gái đẹp" (xin lỗi, người Tây hay gọi tôi như vậy) như tôi mà không có thì thật là kỳ lạ. Tôi nói rằng ở Việt Nam, mọi người không hợp với cái ngoại hình của tôi cho lắm, nên rằng tôi rất khó có bạn trai.

"Không thể tin được, làm thế nào mà họ lại bỏ qua một người phụ nữ đẹp và thông minh như cháu nhỉ?"
Và tôi để ý ông ta đã đùng tới từ "woman" "người phụ nữ", chứ không còn là "girl" "cô bé" nữa.
"Thế thì kiếm bạn trai ở đây đi, đó có lẽ là một điều dễ dàng nhất cháu có thể làm được ở cái đất nước này". Tôi cười ha hả, "Vẫn đang đi tìm anh ta".
Thế rồi, bất ngờ giọng ông ta trầm xuống:
"Tôi vừa mới thất tình xong, bạn gái tôi đã bỏ tôi đi".
Tôi trợn ngược mắt. Hix, già rồi mà còn tâm sự với tôi thế đấy.
"Ôi cháu lấy làm tiếc!".
"Cô ấy dân Mỹ La Tinh đấy, trông hao hao giống cháu". (lại Mỹ La Tinh)"
"Thế ạ? Cô ấy bao nhiêu tuổi?".
"Bằng tuổi của cháu (em)".

Lúc này thì tôi thề ăn không ngon nữa, chỉ thiếu nước sặc một phát ra đám mì loằng ngoằng trong miệng.
Trời, "ông già" này có bạn gái bằng tuổi tôi, thế thì ông ta cũng đang tiếp tôi không phải tư cách là "hai chú cháu" nữa, mà là một người bạn gái mời về nhà rồi. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh an ủi và tìm cách lảng câu chuyện sang đống sách ông ta hứa cho mượn để mà còn tìm cách chuồn về nhà mau chóng. Tôi thấy không thoải mái.
"Em có nghĩ tới việc cưới một anh chàng Mỹ làm chồng không?"
"À, bây giờ thì cháu chưa nghĩ tới cưới xin gì cả!".
Ông ta vẫn tiếp tục đề tài. Cuối cùng, ông ta cũng chịu nói về mấy cuốn sách, mắt không ngừng nhìn tôi đầy (chắc lúc đó tôi thấy thế, he he) ông ta nói ráng sẽ mời tôi đến văn phòng và cô thư ký sẽ đưa cho tôi những tài liệu tôi cần, hiện giờ ông ta chỉ có một cuốn sách về luật quốc tế mà thôi! Tôi cảm ơn, tỏ vẻ bắt đầu thấy mệt mỏi và xin phép về ngay. Ông ta ngồi… suy nghĩ một lúc rồi bảo:
"OK, chào em, bảo trọng!"

Dường như ông luật sư đã nhận thấy tôi "sợ hãi" nên thôi không dám cưa cẩm tiếp nữa, giọng bắt đầu nhuốm mùi hờn dỗi.
Tôi ra khỏi cửa mà thở phào một cái. Đúng là nước Mỹ, chả biết thế nào, thật là "nguy hiểm", hừm. Tôi cũng thấy hơi mệt thật nên muốn trở về nhà để nghỉ ngơi. Sáng mai tôi sẽ theo cô hàng xóm kia đến chỗ tiệm nail học nail và trang điểm, biết đâu lại có việc ra tiền còn đi chơi.

Và tiệm nail của ngày mai, đã đưa vào cuộc đời tôi một người đàn ông thứ hai, một nhân vật đáng kể cho câu chuyện tình mới đang ở hồi bắt đầu này của tôi.
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:39 am

Phần 7


Trở về nhà, việc đầu tiên là tôi lại nhảy vào check mail. Thật chán, vẫn là hai cái email ban sáng, tôi cũng chưa kịp đọc. Hai cái mail, một cái báo tin vui, một cái chuyện buồn. Một người thì vừa có người yêu, người kia thì vừa chia tay người yêu. Đúng là nhân tình thế thái, muôn màu muôn vẻ. Chống tay lên bàn, lại ngắm nhìn ra cửa sổ. Cũng bắt đầu thấy khoẻ khoắn ra, thấy yêu đời hơn, dù trong lòng không thoải mái lắm. Chợt nghĩ có khi mình cũng một ngày viết mail, đủ cả hai thể loại như mấy người bạn kia?

Tôi chờ một đột phá cho ngày hôm sau. Sẽ được biết thêm mấy điều mới kỳ thú và có một niềm hy vọng đang được chờ đợi.

Buổi sáng, mới có 8 giờ rưỡi cô hàng xóm đã có mặt. Tôi cũng thấy hơi ngài ngại, quen được nằm ngủ nướng ăn chơi dông dài rồi, tự nhiên bây giờ lại phải ra khỏi nhà vào buổi sớm giá rét. Nhưng mà chặc lưỡi, đi thì đi, còn hơn nằm nhà quanh năm suốt tháng lãng phí thời gian. Cô ta giục tôi thật nhanh, và dặn dò vài điều để đi tiếp xúc Việt kiều tôi không nói năng lăng nhăng lỡ mồm. Tóm lại là, ở đất Mỹ gặp Việt kiều quên hết mấy chuyện chính trị đi. Tôi ok cái rụp vì tôi không thích bàn mấy chuyện đó ở cái chốn này, tôi cũng không phải là hứng thú. Tôi thích trang điểm móng tay móng chân cơ.

Tôi được dẫn tới một con phố nhỏ vắng tanh, khoảng phố bẩy mấy gì đó. Cửa hàng nail bé tí tẹo, chỉ có ba cái bàn, một anh chủ và một cô làm nail. Một cái bàn trống, chắc để dành cho tôi. Cửa hàng bé tí nhưng rất sạch sẽ và hai người rất dễ thương.

Ở đây có dịch vụ nhổ lông mày bằng wax rất hay lại đẹp nữa, và vẽ lên móng. Tôi xin học hai thứ đó. Wax lông mày là dùng một cái que gỗ nhỏ, quết wax lên lông mày rồi dùng vải giật ra thành hình (về sau tôi nghiện cái trò này, tôi rất hay shape lông mày cho bạn bè bằng wax).

Anh chủ ở đây là Việt kiều gốc Hoa sang đây đã được 15 năm, khoảng chừng ngoài 30 tuổi gì đó (nhưng anh ta trông trẻ hơn tuổi rất nhiều). Anh ta có một khuôn mặt khá khôi ngô và dễ mến. Anh chủ hỏi han tôi làm gì, ở đâu Tôi nói rằng tôi sang đây theo gia đình và đang định đi kiếm tiền để học cao học. Anh ta đồng ý cho tôi ngồi học, dù sao cũng chả mất gì, và tôi có thể giúp anh ta mỗi lần đông khách. Ngày đầu tiên khá suôn sẻ, tôi ngồi "theo dõi" hai anh chị này làm móng tay cho khách là chính. Còn lại có lúc cũng chạy ra ngoài lang thang đôi chút cho đỡ cái mùi bột nail. Buổi trưa, ít khách, tôi đi bộ ra Central Park, trời rất lạnh nhưng tự nhiên tôi cứ thích hành mình thế. Tôi thích được mơ màng trong giá rét.

Buổi chiều, trở về nhà, việc đầu tiên là tôi lại check mail. Vẫn không có gì. Dăm ba cái thư quảng cáo vớ vẩn, tôi xóa sạch, tức điên! Tôi tức mình, tôi tức anh, có khi anh ta chẳng thèm đoái hoài gì tới tôi nữa.

Tôi đã chờ, nhưng cái box thư tuyệt nhiên không có cái thư nào có sender là Ryan cả. Một tuần, rồi hai tuần, Tết tới, mấy ngày nữa đã là Valentine… well, chút lạnh lùng cô đơn!

Tiệm nail này rất vắng khách do ở vị trí không đẹp. Tuy nhiên tiệm không phải thuê mà đã được anh kia mua đứt nên không bị quá áp lực về trả bill hàng tháng. Để giết thời gian trong lúc chờ khách, anh chỉ có một cái tivi và thuê một bộ chưởng về xem. Xem quanh năm không biết buồn, có khách vào thì pause lại làm, "xử lý" xong khách thì lại play xem tiếp. Chỉ là, tôi ở đó một thời gian nhưng chẳng xem được bộ nào trọn vẹn cả, vì đơn giản, mỗi hôm anh chủ đem tới một bộ, xem khoảng chừng được vài tập hôm sau lại xem tiếp, chỉ khác là vài tập của… bộ khác.
Chả hiểu mô tê gì, cùng một diễn viên, hôm nay tôi thấy rõ ràng anh ta đóng vai hoàng đế với cả chục mỹ nhân, hôm sau lại thấy đã đóng vai… bang chủ cái bang, bị gái lừa mất cái gậy đánh chó gì đó. Hix!

Hàng ngày ngồi đây tôi lấy những móng tay giả tỉ mẩn ngồi vẽ hoa lá cành lên đó. Lúc đầu xấu òm, về sau nhờ có chút năng khiếu hội họa nên tôi vẽ cũng nhanh và sáng tạo ra được nhiều mẫu mới nhìn trông đến "chết cười". Đặc biệt về lông mày thì học nhanh tới mức khó tin, vì một lý lẽ rất đơn giản, tôi thuận cả hai tay. Cứ lông mày phải thì tôi dùng tay trái và ngược lại, trong khi hầu hết mọi người đều dùng chỉ tay phải. Tôi bắt đầu được "tín nhiệm". Anh chủ cũng bắt đầu cho tôi thực hành wax lông mày và vẽ hoa lá cành trên tay khách. Anh chủ tỏ ra rất quý mến tôi, rất hay hỏi han và "trấn an tinh thần" mỗi lần gặp phải khách khó tính. Mỗi lần như thế tay tôi run lắm, anh lại ở bàn bên cạnh, vừa làm móng vừa nói với sang bằng tiếng Việt: "Kệ cha nó đi cưng, nó mà tát em, em cứ tát nó cho anh. Bọn nó ăn bo sữa nhiều thịt đâm sướng lắm". Làm tôi cứ phì cả cười nhưng nhờ thế mà bớt run "hoàn thành nhiệm vụ". Anh chủ rất khoái mỗi lần bật chương trình TV mà có mấy cái "quiz show" kiểu Ai là triệu phú) thấy tôi ngồi trả lời nhoay nhoáy.

Anh ta ngạc nhiên vì: "Con nhỏ này giỏi dữ ở Việt Nam sang đây mà biết nhiều ghê, nói tiếng Anh gì mà như gió thế?". Vì tôi không nói với anh ta rằng ngày nhỏ tôi đã từng ở đây.
Tôi cũng bắt đầu lãng dần đi chuyện mình đã từng gặp một anh chàng rất đẹp trai như trong mơ.

Một buổi chiều, trở về nhà, lãng đãng đứng bên ven đường ray của tàu điện ngầm. Một hình bóng chợt lướt qua khiến tôi giật mình, thực sự thảng thốt. Một khuôn mặt có râu quai nón, một mái tóc màu nâu đậm giống y chang như anh. Thật tiếc, đó không phải là anh, nhưng vô cùng giống. Tôi đưa mắt nhìn vội rồi lại cúi xuống. Tôi sợ mình để lại "tia lửa" gì thì thêm phiền. Anh chàng đó thấy tôi nhìn cũng quay lại nhìn tôi, nở một nụ cười Tôi bối rối quay mặt đi, tay đưa lên cằm nhíu mày kiểu… ở không có gì.

Trở về nhà, tôi lại lên quyết tâm một lần nữa. Rất rất quyết tâm. Tôi lên mạng nhờ cậu em chỉ cho cái web tìm địa chỉ. Tôi muốn lọc ra những con phố nào đề chữ "3rd Avenue". Rồi từ đó lọc ra một loạt những phố có số 5, đại lộ 3, mà có dental offices. Tôi có một loạt, khoảng chừng 20 địa chỉ, in ra, và ngồi nghiên cứu. Tôi sẽ phải đi từng nơi và hỏi: ở đây có Ryan X hay không? Bắt đầu thấy điên rồi đấy!

Hôm sau tới tiệm, là thứ bảy thì phải. Chỉ có tôi và anh chủ, cô kia xin nghỉ. Tôi dò hỏi vu vơ xem anh chủ có biết tiệm nha sĩ nào không? Anh tưởng tôi bị đau răng, nói rằng rất đắt. Tôi bảo không, anh chủ hỏi vì sao, tôi nói tôi muốn đi tìm người. "Em muốn tìm ai sao? Em có địa chỉ rõ ràng không? Người Việt à?".
Tôi lắc đầu quầy quậy, chả lẽ kể cho anh ta là tôi đi tìm một người trời ơi đất hời nhưng mà… đẹp trai.
"Anh sẽ dẫn em đi tìm. Em có danh sách các tiệm rồi chứ gì, anh sẽ dẫn em đi hết!".
Tôi sửng sốt vì sự tốt bụng tới khó tin này. Hix, người đâu mà tốt thế không biết.
"Em muốn đi luôn không?".
"Ôi, hôm nay là thứ bảy, đông khách mà".
"Thôi hôm nay anh cũng mệt, nghỉ đi!".
"Mệt thế sao đi tìm cùng em được?".
"À muốn thay đổi không khí một chút".

Thế là hai chúng tôi lên đường. Thực ra thì tôi thích đi một mình hơn, nhưng mà tự nhiên người ta tốt quá khó từ chối.
"Đàn ông hả? Tên là gì? Em quen thế nào?".
Hix, toàn hỏi tôi những câu khó. Tôi nói rằng anh ta tên là Ryan.
"Chắc cu cậu đẹp trai lắm, nên bây giờ có người đang cắm cúi tìm nè".
Hix, ghét, chỉ được cái nói… chuẩn!
Chúng tôi đi từ downtown lên uptown. Tới mỗi nơi tôi chỉ hỏi một câu thôi:
"Có ai làm. việc ở đây tên là Ryan không? Hình như là Ryan X hay gì đó?".

Tất nhiên là những cái lắc đầu. Anh chủ tiệm nhìn tôi đầy thông cảm. Thực ra lúc đó tôi cũng nản lắm rồi, tôi chả thích đi tìm nữa. Tuy nhiên, trên đường đi tôi thấy hứng thú vì đã nói được khá nhiều chuyện với anh chủ.

Anh ta dẫn tôi vào một quán ăn Nhật trên Tim Squares để ăn trưa. Chúng tôi cũng chưa đi được nhiều, nhưng thực tình lúc đó tôi thấy ấm áp và thoải mái. Anh chủ là một người đàn ông khá từng trải, ga lăng và rất quan tâm tới tôi "Trông em lạ nhỉ? Thảo nào bọn khách da màu nó thích em thế".
"Haha, ở Việt Nam em cũng được coi là người da màu mà".

Bữa trưa xong, tôi quyết định sẽ không chiếm thêm buổi chiều của anh nữa, nên nói rằng thế đã đủ và muốn trở về nhà. Chúng tôi chia tay nhau, tôi lên tàu F. "Bất ngờ sẽ đến với em trong Valentine này đấy". Anh ta nói vậy, tôi mỉm cười!

Ngồi trên tàu, bất chợt một ý tưởng lóe lên. Tôi cũng gặp anh trên chuyến tàu F này, ngày đó có thể anh đi làm về. Tôi chợt khựng lại cố nhớ xem cái con phố mà tôi bất ngờ gặp anh là ở đâu. Tôi lờ mờ nhớ ra, đó cũng là một con phố có số 5. Sao lôi không nghĩ ra sớm nhỉ?

Xem trong danh sách của mình, có một dental office ở đúng chỗ đó, mắt tôi sáng rực. Tôi nhảy xuống ngay tắp lự đúng cái bến đó!

Chạy lên, hớn hở, đi tìm vội. Chẳng lâu, tôi tìm ra ngay một tiệm nha sĩ nho nhỏ, có một cái tên rất kiêu hãnh và… khó nhớ (đến giờ tôi chả nhớ chính xác nó là gì nữa, hix). Đứng ngoài cửa, lại thở dài một cái, tôi đẩy cửa bước vào. Cô trợ lý ngồi bên trong hỏi ra:
"Vâng, tôi giúp gì được cô?"
"Tôi đang đi tìm người".
"Cô muốn tìm ai?"
"Có ai làm việc ở đây tên là Ryan không?" (câu này tua cả sáng nên nói không nhuốm mùi gió lạnh).
"À Ryan Xas, ý cô là thế?"
"Vâng, vâng".
Tôi yes tán loạn luôn, chắc không thể nhầm được nữa rồi…
"À thế xin lỗi, hôm nay anh ấy nghỉ rồi thưa cô".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:39 am

Phần 8


Có duyên ở chân trời cũng sẽ gặp,
vô duyên ngay trước mặt cũng như không…


"Cô có thể để lại tên của mình ở đây và tôi sẽ báo cho anh ấy gọi điện lại cho cô. "(í, nói nhỏ, tự nhiên giọng cô trợ lý lạnh tanh tỏ vẻ khó chịu, ha ha).
"Tôi có thể xin số của anh ấy được không? Tôi là bạn của anh ấy".
"Ôi, tôi xin lỗi, chúng tôi không thể làm thế được. Cô có thể để thông tin của mình ở lại đây và chúng tôi sẽ báo cho anh ấy biết!"

Oải, thấy hơi nản! Không sao, để lại địa chỉ thì để, dù sao tôi đã tìm ra chốn này, Ryan off hôm nay thì tôi sẽ on vào ngày anh on. Nhưng quả thật lúc đấy thấy bất an lắm, vì nét mặt của cô trợ lý rất cau có, bố tôi cũng chả biết là do cô ta đang bực tức vì cái "tội" hỏi thăm anh Ryan đẹp trai hay là do tôi không tới chữa răng mà lại đi hỏi lung tung làm mất công mất việc của cô ta. Tôi xin một mảnh giấy nhỏ và cái bút nhưng cô ta có một hành động rất bất lịch sự. Lúc đó, có một cái bút ngay trước mặt tự nhiên cô ta giật lấy và giả vờ ngồi… viết gì đó (tôi nghĩ thê), còn đưa cho tôi một cái bút khác trên bàn có cái dây (mà chống ăn cắp hay là cầm đi lung tung ấy). Eo ôi cái dây vừa ngắn vừa cứng, viết xiên xiên xẹo xẹo, xấu tính thế là cùng?

Chả sao, làm thế cũng chẳng được tích sự gì. Tôi vẫn ghi được tên, số điện thoại và email của mình vào tờ giấy, không quên ghi chữ "đôi mắt làm đau" mở ngoặc bên cạnh chữ Hà Kin để anh ta nhận ra tôi? Đưa tờ giấy, nàng nhận cho vào trong ngăn kéo, rồi nở một nụ cười nhìn thấy nham hiểm và mẹ mìn: "Tôi sẽ đưa cho anh ấy". Tôi cảm ơn và đi ra. Quay lưng về phía cô ta cái mắt tôi nhíu lại. Hừm, để xem anh ấy có nhận được không!

Lúc đó, tôi rất phấn khích và sung sướng. Đúng là có mất mát một cái gì, lúc tìm lại được sao mà sung sướng đến thế. Thực lòng mà nói, không phải tôi đang rất vui vì tôi có hy vọng gặp được anh, mà do tôi thích cảm giác tôi đã kiên trì làm được một việc gì đó thành công, cho dù đôi khi có những việc rất vô nghĩa. Tôi là người rất sợ thất bại mà?

Lên làu, tôi rất vui nhưng rất buồn ngủ. Trong lúc tàu vắng, tôi cho cả hai chân lên hàng ghế vừa đung đưa hai bàn chân vừa lắc lắc đầu, dù sao cũng sắp về đến nhà. Tôi đoán chắc lúc đó trông lôi cũng đáng yêu lắm?

Nơi tôi sống là một đảo rất nhỏ nằm giữa hai quận Manhattan và Queens. Nơi phần lớn lập trung dân trí thức trung lưu và một… bệnh viện tâm thần lớn. Tôi rất hay gặp họ đi lại trên đảo bằng xe lăn. Có những người cũng không hẳn là tâm thần nhưng đã già, khuyết tật và không người thân thích. Bố tôi rất hay đi lang thang và nói chuyện với một ông da đen già tên là Washington, là cựu chiến binh từ thời chiến tranh Việt Nam. Tôi rất quý mến những con người này, vì họ rất dễ mến, rất hiểu biết, thậm chí có một số người từng là nhà văn và chính trị gia. Và họ rất đáng thương.

Ven sông lúc nào cũng có một ông già ngồi xe lăn, đầu nghẹo một bên, hàng ngày ngồi viết truyện hay nhật ký gì đó rất chăm chỉ, trừ những lúc quá bão bùng là không thấy. Tôi chưa bao giờ nói chuyện với ông nhưng tôi hay đi ven sông và hay gặp ông ngồi ở một góc nào đó. Lúc nào tôi cũng nhìn ông rồi nở một nụ cười rất to "Hi", và ông lắc lắc tay chào lại. Hôm nay trời tuy lạnh lẽo nhưng không có tuyết rơi, tôi lại đi ven sông mặc dù gió rất buốt. Trời vắng lạnh nhưng cảm thấy tâm hồn ấm áp. Qua cái góc của ông già, tôi theo bản năng quay lại nhìn. Hôm nay tôi dự định sẽ cười to hơn, hét "Hi" to hơn, vì tôi vui mà. Bất ngờ thấy ông già ngồi góc, giấy rơi mấy tờ tung tóe, cái mũ cũng rơi dưới đất. Ông đang cố với đôi tay của mình để lấy những thứ đó một cách rất khó khăn, mà cứ lấy được một tờ thì cái bút lại rơi, lấy được cái bút thì cái mũ rơi. Tôi chạy ngay ra và nhặt chúng lại. Hôm nay, tôi quyết định sẽ nói chuyện với ông:

"Ông đang viết gì thế? Tại sao ông không dùng sổ thay vì giấy, giấy sẽ bị gió thổi bay?".
"Ôi, cảm ơn cô bé. Tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết. Hôm nay nay hết sổ, nên dùng tạm giấy, chốc nữa tôi sẽ kẹp chúng lại".
"Một cuốn tiểu thuyết ư? Wow! Cho cháu biết ông đang viết gì thế".
"À chỉ là về cuộc sống của một cậu trai thời kỳ chiến tranh thế giới".
"Thú vị quá, sau này ông sẽ xuất bản và cho cháu đọc chứ?" (He he, thú thực ra thì đề tài nghe chả thú vị tẹo nào cả)
"Chắc chắn rồi, nhưng để xem họ có chịu cho tôi xuất bản hay không đã chứ, ha ha…"

Tôi hỏi ông tại sao giá rét thế mà ông vẫn viết. Và ông viết được bao nhiêu rồi? Ông nói rằng ông rất thích viết hơn nữa bây giờ cuộc sống ngoài viết và tivi ra, ông còn biết làm gì. Nhưng bù lại, viết khiến ông cảm thấy mình có ích, và là niềm vui, thú vui chẳng khác gì một người lành lặn. "Niềm vui hay hạnh phúc là ở trong mỗi chúng ta cô bé ạ!" Tôi không bao giờ quên câu này. Bạn đẹp thì sao, giàu thì sao, nghèo thì sao, què cụt hay lành lặn? Chỉ cần trong lòng mình bạn tự khiến mình hạnh phúc thì mọi thứ phân biệt trên sẽ trở nên vô nghĩa? Ông nói rằng thực ra, ông rất hay để ý mỗi lần tôi đi qua chào ông vì mấy lẽ, vì chúng tôi rất hay chạm mặt nhau, vì ông chả thấy có ai cũng thích ven sông và giá lạnh như ông cả và vì lúc nào tôi cũng cười rất to để chào ông. Tôi nói rằng hôm nay tôi rất vui vì vừa được làm một việc rất thú vị ông bảo tôi thích lắm hả, vậy thì hãy đứng ở bờ sông hét to lên một cái đi, thử xem sao. Ông vừa nói xong, tôi cười ngặt nghẽo. "Hét lên! Nào! Làm đi!" Tôi hét thật, hét thật to, rồi lắc đầu thật mạnh, tóc rũ cả ra, rồi lại cười, cảm thấy cuộc đời sao thú vị. Ông giơ ngón cái gật gù:
"Tuyệt vời, đáng lắm!". Có lẽ tôi sẽ nói chuyện với ông già này nhiều hơn?

Về nhà, đi qua lobby, thấy ông da đen trực cửa to uỵch nhìn tôi cười nháy mắt "Này, cô gái vui tươi, điều gì làm cho cô vui thế?" Tôi nhận thấy bạn bè mình nói đúng, mỗi lần tôi vui, cứ tự nhiên người khác nhận thấy và vui "lây" theo!

Ngủ đã, tối đấy tôi nấu cơm rất ngon và rửa bát, không đùn đẩy cho thằng em trai nữa. Chắc nó đặc biệt lúc nào cũng thích tôi vui như vậy!

Buổi sáng, đến tiệm nail. Tôi không nói gì, chỉ nói chuyện linh tinh, thế rồi…
"Em tìm được anh chàng đấy chưa"
Hix, tôi không biết nói dối, nên ngập ngừng và nói:
"Dạ, hôm qua em tìm được địa chỉ, có thể là nơi làm việc, nhưng không chắc có gập được không?".
"Em đuổi anh về để tự đi tìm một mình nhé?".
"Không, trên đường về, tình cờ em nhớ ra thôi?".
Anh chủ cười:
"Các cô gái bây giờ ghê gớm lắm ha".
"Ha ha, cũng thường thôi?".
"Em thích đi học trang điểm không? Có bà bạn làm ở spa, anh dẫn em tới em nhé?".
Mắt tôi sáng rực:
"Dạ vâng!".
"Chiều nay nhé".
"Vâng".
Anh chủ thật là tốt!

Buổi chiều, anh lái ô tô đưa tôi đi xuống tận chợ Tàu, rẽ vào một góc phố nhỏ có một tiệm spa lọt thỏm của người Hoa. Bên trong, nhân viên lại là người da trắng, khách cũng toàn người rất sang trọng, chỉ có bà chủ người Hoa ngồi quầy thu tiền và tiếp khách. Thấy họ giỏi thật đấy. Bà chủ vừa nhìn thấy anh chủ đã cười toe toét và làm luôn một tràng tiếng Quảng Đông, hai người vừa nói vừa nhìn tôi (eo ôi cái cảm giác như bị bán lên biên giới vào ổ cave í vậy). Anh chủ gọi tôi lại, giới thiệu:
"Đây là Mei Cho chuyên gia trang điểm".
"Đây là Hà Kin, cô gái muốn học trang điểm, chỉ là vài mẹo nho nhỏ, ha ha".

Bà chủ có ánh mắt rất sắc sảo và một dáng vẻ quý phái, nhìn tôi cười rất lịch sự.
"Cô là người Việt Nam à? Tôi rất thích những đường nét đặc biệt của cô (chắc ý là khuôn mặt của tôi). Khuôn mặt này mà trang điểm thì thú vị đây!"

Cũng hơi chột dạ, vì nếu phải bỏ tiền ra để học thì tôi sẽ không có tiền, mấy thứ này rất đắt đỏ. Tôi định bụng trở về sẽ hỏi anh chủ sau. Bà chủ nói rằng ở đây có một cô gái cũng là người Việt đang học make up, có thề chúng tôi sẽ làm bạn. Tôi để ý lúc tôi bước vào, mấy nhân viên ở đây đều nhìn tôi, có một cô còn nháy mắt, thấy bớt xa lạ. Cuối cùng, anh chủ bảo sẽ cho tôi xuống đây một tuần hai buổi học trang điểm.

Trên đường về, tôi nói rằng tôi không có tiền để học make up. Anh vừa lái vừa mỉm cười, im lặng một lúc, rồi nói:
"Anh thấy em có năng khiếu mà. Đừng lo, học đi, bả đó là bạn tâm giao của anh, không tiền nong chi đâu!".
"Cố lên nhé!"
"Thật ạ, dạ vâng".
Tự cảm thấy mình may mắn.
"Em sẽ học thứ ba thứ sáu nhen".
Chiều về nhà, lại hỏi cậu em:
"Có ai điện thoại không?".
"Không,"

Ghét thật, hôm nay thì phải đi làm rồi chứ, phải đưa tờ giấy rồi chứ, không lẽ chả quan tâm tới mình à? Thế phí bao công đi tìm à? Tức quá, nhưng mà… có thể mụ trợ lý ỉm đi thì sao? Nhỡ đâu nàng ta có tình ý hay thậm chí là bạn gái của Ryan thì sao nhỉ?

Hừm, ghét thật, chờ thêm mấy hôm nữa xem sao.

Thứ ba, tôi đi học make up buổi đầu tiên. Cảm thấy ngài ngại hay sao đó. Buổi đầu tiên, tôi chỉ có ngồi xem họ làm tóc và make up. Cô nhân viên nháy mắt hôm nọ rất nhiệt tình cho tôi xem, tuy nhiên không nói quá nhiều vì vừa trang điểm vừa nói nhiều bất lịch sự. Tôi chỉ thích xem cô ấy phối màu. Điểm đặc biệt là, họ có mấy bộ trang điểm khác nhau, mỗi đối tượng là một bộ, không giống như ở Việt Nam, lúc nào cũng kè kè duy nhất một cái hộp trang điểm to đùng, ai cũng như cừu Dolly!

Tôi gặp cô gái nhân viên người Việt kia lần đầu. Cô gái đó bằng tuổi tôi, da trắng bóc, tóc dài, trông cũng dễ thương, giọng lơ lớ nửa Nam nửa Bắc, trông đối ngược với tôi. Cũng đang ở đây học việc. Ngồi nói chuyện, được biết gia đình cũng kinh doanh nail, ở tận khu Harlem, sang đây cũng được vài năm, đang học đại học gì đó.

Buổi chiều, cô gái đó xin về sớm vì có "bạn" tới đón. Tôi nhìn qua, một anh chàng khá thấp, chỉ khoảng mét sáu mấy, nhưng khuôn mặt nói chung là… đẹp trai, hừm. Anh ta làm tôi để ý bởi vì, nhìn vừa châu Á vừa… Hispanic. Hix hix, chẳng biết là chủng tộc gì. Tôi dự định sẽ hỏi lại cô bạn kia ngày hôm sau.

Thế rồi, thứ tư thứ năm… tuyệt nhiên không một cú điện thoại, một cái email. Tôi chắc rằng tờ giấy nhắn của tôi đã bị ỉm đi. Và thực ra tôi cũng không "máu" lắm hay sao đó! Nhưng rồi tôi quyết một lần, "trót thì trét".

Cô trợ lý kia đã vô tình để lộ một thông tin, đó là lúc cô ta hỏi : "Ryan Xas you mean?", "Ý chị là Ryan Xas?". Nghĩa là tên anh có thêm chữ "as" đằng sau, tôi đã bị thiếu. Tôi bắt tay vào viết cái email lần cuối (tự nhủ) với cái đuôi as đằng sau!

Anh chủ vẫn hay liếc xem tôi có tìm ra "thủ phạm" không? Tôi bảo chịu rồi, anh bảo tôi đừng buồn. Anh rất hay kể cho tôi nghe chuyện tình yêu "xa xưa" của anh, "nhiều dữ vậy rồi mà giờ lại cô đơn đấy", mắt hấp háy.

Hôm nay thứ sáu, trời lạnh nhưng sạch sẽ và khô thoáng. Là ngày…Valentine. Anh chủ đề nghị tôi lên tiệm buổi sáng giúp việc vì ngày đó đông khách, chiều hãy tới spa để học make up. Buổi sáng đông thật, các nàng thi nhau tới tân trang móng tay móng chân để đi chơi. Lúc đó tiệm vắng cũng thành đông, làm việc không xuể. Hôm đó tôi được ngồi vẽ mệt nghỉ. Mệt nhoài, 12 giờ trưa, anh chủ bảo tạm nghỉ đã, rồi rủ tôi đi ăn. Tôi và anh ta đi vào một quán ăn Ý ngay gần tiệm để về cho nhanh. Chả hiểu sao cả buổi cứ ngồi nhìn tôi ăn, làm tôi ngại quá cứ cúi xuống cười một mình.

Tôi phải xuống spa, anh chủ bảo: "Chiều về sớm nhé, giữ sức khỏe".
Trên đường xuống spa, tôi thấy cứ buồn buồn sao vậy. Hôm nay là ngày Valentine, chả có gì đặc biệt, được cái thiên hạ ai cũng xinh đẹp. Hừm, thôi kệ, cũng quan trọng gì!

Hôm đó spa rất đông, tôi cũng phải xắn tay vào làm việc chứ không được nhìn, cũng được sờ nắn trên những trường hợp "dễ chữa", sau đó vẫn về tay chuyên gia chỉnh sửa lại. Một ngày bận rộn và được thực tập đáng kể. Cô gái người Việt cứ hát là lá la, hừm, có bồ nó khác. Sướng thế! Hôm nay chắc họ phải làm việc đến đêm mất. Nhưng tôi và cô gái kia xin về sớm, vì tôi khá mệt, và nàng kia cũng phải đi Valentine.

Đi xuống bến tàu, hít một hơi thở dài, lại nghĩ giá mà có một anh đẹp trai diễu đi diễu lại thì hay biết mấy nhỉ? Tôi lại nhìn thấy cái đôi của cô người Việt kia ngay bến đối diện. Bận quá tôi cũng chưa kịp hỏi anh ta là người nước nào. Thấy tôi, cô nàng mỉm cười, anh bồ cũng nhìn tôi, và tận khi đã lên tàu rồi (lên trước tôi) anh ta vẫn liếc liếc tôi. Đúng là đàn ông nhỉ! Các đôi dập dìu qua lại dù sao tôi đã quen ngày Valentine lúc nào cũng cô đơn rồi, nên chả buồn mấy! Đi qua ven sông, thấy ông già đang lăn xe đi dọc, chắc ông đi đâu đó. Tôi lại "Hi", ông bảo: "Chúc mừng Valentine cô bé dễ thương". Tôi nói với lại: "Cháu không có Valentine". "Ồ có chứ!". Tôi cười và muốn hét lên, chả hiểu sao lại phấn khích thế!

Về nhà, check mail, thấy thư đã đi, nhưng chẳng thấy reply. "Thì cũng đến thế mà thôi".
"Có ai gọi điện không?".
"Không!"
Vẫn "Không!". Cả nhà đã ăn cơm xong, tôi mệt ơi là mệt, ngồi ăn cơm vừa xem ti vi.
Điện thoại reo ngay bàn ăn cơm. Hờ hững tôi nhấc:
"Alô".
"Xin chào, tôi có thể nói chuyện với Hà Kin hay không?"
"Hà Kin đây, ai đấy?".
"Xin chào, đây là Ryan…"
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:39 am

Phần 9


"Xin lỗi? Ryan nào ạ?".
Thoáng hững hờ, thoáng sững sờ, và rồi… thực sự bất ngờ. Thực sự là tôi không dám chắc đó có phải là chàng Ryan tôi kiếm tìm vất vả bao lâu nay hay không nữa, cho đến khi tôi nghe được câu tiếp theo:
"Ôi đôi mắt gây đau đớn, em đã quên anh rồi sao?"
"Ôi wow xin chào… anh khỏe không?".
"Cực kỳ khổ sở cho tới khi nhận được email của em. Điều gì khiến rất lâu em mới viết cho anh thế? Anh nhớ em vô cùng".
Hix, không thể diễn tả được cảm giác lúc đó, tuy nhiên vẫn là sự hoài nghi, hung biết là nhớ thật hay là "ngoại giao" đây?

"Anh nhận được email lúc nào? Và… đấy là cái nào?" (Lúc đó tôi không còn khái niệm cái email nào là "trúng" nữa, vì tôi gửi theo tất cả các khả năng và không cả thèm check xem cái nào đi cái nào về nữa, cũng hơi chán rồi mà!)
"Đêm qua, anh mới chỉ nhận được đêm qua, vui sướng tới phát điên nhưng phải nín thở hôm nay mới dám gọi cho em. Cảm ơn Chúa, đó đúng là em!".

A thì ra email của tôi đã đi được đến đích. Vậy là bao nhiêu nỗ lực cũng được đền đáp. Một bài học tuyệt vời của cuộc đời, không bao giờ nên bỏ cuộc! Tôi chỉ muốn kể ngay. ra một tràng cho anh biết cuộc hành trình đi tìm anh khổ sở thế nào, cho anh biết cái lý do mãi tới ngày hôm nay tôi và anh mới gặp được nhau, nhưng sau đó tôi chỉ cười (có lẽ hạnh phúc và bất ngờ quá chăng?):
"À đó là cả một câu chuyện dài, ha ha".
"Em biết không, anh đã đi tìm em. Anh cứ đứng ở bến tàu là tìm em, hy vọng có thể có cơ hội bắt được một ánh mắt của em, nhưng chỉ là vô vọng. Anh nghĩ có thể em đã có bạn trai, em…
"Khoan đã, anh đã đi tìm em sao?" (AHHHHHH, anh cũng đi tìm tôi đấy các bạn ạ. Nhưng mà ít nhiều tôi còn thông tin chứ anh ấy chẳng biết tôi ở đâu mà tìm).
"Yes, như một thằng điên!"

Tôi chợt nhớ ra tôi đã từng để lại một mảnh giấy "quan trọng" ở văn phòng của anh mà. Anh phải nhận được từ lâu rồi chứ.
"Này, em tới nơi làm việc của anh để đi tìm anh đấy vào hôm thứ bảy. Nhưng anh nghỉ, anh không nhận được cái tờ giấy nhắn em để ở đó à? Em gửi cô trợ lý ấy".
"Tờ giấy nhắn nào?" (hix, ức thế, còn không biết là cái note nào. Đúng là mụ trợ lý khốn nạn!) "Em đưa cho ai hả?" "Hừm, có thể cô ấy đã quên không đưa lại cho anh".
"Hoặc là vì cô ấy là bạn gái của anh nên cô ấy ghen, he he?".
"KHÔNG, cô ấy không phải là bạn gái của anh. Anh không có bạn gái…"
(Có phải là đang tự "lộ hàng" đấy không nhỉ? Cố tình chứ?)
"Nhưng có thể cô ấy muốn làm bạn gái của anh".
"ÔI KHÔNG, không đời nào, không thể …"

Và hai chúng tôi cùng cười. Tiếng cười của anh trong điện thoại vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tôi cảm nhận được thế. Nếu có hỏi tôi một trong những giây phút hạnh nhất của cuộc đời tôi là lúc nào thì tôi sẽ trả lời là lúc này đây.
"Nhưng thế còn em thì sao? Em cũng có bạn trai đúng không? Anh đoán em có rồi… em bận bịu với bạn trai của em…
"Oh, em à? Em nghĩ em có rồi, nhưng… anh nhìn thấy anh ta chưa? Vì em vẫn chưa thấy anh ta".
Và lại cười. Có lẽ màn "thăm dò" nhau đã được giải tỏa.
"Anh không thể chờ nổi để hôm nay gọi em. Nếu em không thấy phiền, bây giờ anh đưa em đi chơi được không? Em đang ở đâu, anh sẽ tới đón.
Cái gì cơ? Ngước nhìn lên đồng hồ, 9 giờ hơn. Kể ra bây giờ đi vẫn được đấy, không biết ý bố mẹ thế nào.
Ngoài trời tuyết lại lất phất bay rồi. Nhưng mà… kể cả bố mẹ không cho tôi đi tôi vẫn cứ đi. Và tôi sẽ đi!
"OK, anh tới đón em ở trạm tàu điện ngầm nhé".

Dập máy rồi mà người tôi vẫn run lên. Tôi đã rất giỏi khi nói chuyện bình tĩnh được như vậy. Chỉ trong một thời gian ngắn mà tôi đã quá nhiều lần hạnh phúc - thất vọng - từ bỏ - quyết tâm - bất ngờ - hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ có bạn trai, cũng chưa bao giờ yêu cả. Cảm giác thế này tôi cũng chưa bao giờ có được. Có thể tôi yêu rồi thì sao? Hay là tôi chỉ đang sung sướng với niềm vui của một kẻ chiến thắng? Tôi không biết, tôi sẽ thử mình?
Mặc quần áo, phải ngồi trang điểm lại thật xinh, vì lúc đó trông tôi rất mệt mỏi và xấu xí, thậm chí tóc tai còn bết cả lại vì lạnh quá. Nhưng người ta bảo, khi tinh thần phấn chấn thì tự nhiên con người sẽ trở nên rạng rỡ. Mà rạng rỡ là điểm mạnh của tôi. Tôi muốn đôi mắt mình sẽ phải thật đẹp. Tôi hồi hộp mong chờ được nhìn lại vóc dáng tuyệt vời ấy của anh. Tôi sẽ tự hào lắm đây vì đêm nay, đêm Valentine, tôi được đi cạnh một người đàn ông đẹp!".

Không dám nói với mẹ là con đi chơi… Valentine, vì bố mẹ sẽ ngất trên giàn quất mất. Nhưng tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ đi về nhà muộn.
"Mẹ ơi, cho con đi ra Times Squares nhé, xem không khí Valentine".
"Ra xem thiên hạ ôm nhau à?"
"Vâng, ra xem bọn nó ôm nhau".
"Đến khổ con tôi (ơ). Mặc ấm vào và về sớm nhé".
"Ôi vâng, là lá la…".

Có lẽ hôm nay là một ngày suôn sẻ. Ít khi nào tôi gặp nhiều may mắn như thế. Đứng chờ xe bus đỏ, tôi ngắm các đôi dập dìu đứng tâm sự. Đôi nào trông cũng hạnh phúc. Mọi ngày tôi sẽ ghen tị đấy, nhưng hôm nay, họ sẽ phải ghen tị với tôi. Chỉ ít phút nữa thôi, khi chiếc xe bus chở tôi ra bến tàu điện ngầm, tôi sẽ cũng được "dập dìu" như thế.

Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, gió lành lạnh, tự nhiên tôi nghĩ về ông già tật nguyền hay viết tiểu thuyết và thấy thương ông lắm. Giờ này có những tâm hồn cô đơn như vậy ở đâu đó Nhưng chắc gì ông đang cô đơn? Có thể ông đang viết sách và quên hết mọi chuyện thì sao. Tôi nghĩ tới anh chủ, cũng đang cô đơn hay bên cạnh một cô Việt kiều nào đấy, biết đâu. Tôi nghĩ tới họ vì cả hai đã chúc tôi có một ngày Valentine may mắn.
Tôi đã tới bến. Đứng chờ phía bên trong, ấm áp vô cùng. Tôi được "chỉ định" đứng chờ ở phòng chờ bên trên. Tôi đi đi lại lại, chốc lại ngó vào cái ca bin soát vé cười với ông soát vé một cái. Ông ta nhìn tôi đầy dò hỏi, chắc lại thêm người nữa thắc mắc sao cô nàng này lại "đáng yêu" thế nhỉ? Cứ thấy dòng người từ dưới tàu đi lên là tôi lại ngó. Anh vẫn chưa tới. Tôi đứng nhìn ra bên ngoài cửa kính của phòng chờ, ngắm tuyết lất phất rơi, ngắm những cặp đôi hối hả qua lại, ngắm một cô bé con vừa đi vừa hét, ngắm dòng sông thâm đen phía xa xa… tất cả đối với tôi đều mang cảm giác bình yên.
"Chào em".

Tôi đã lờ mờ nhìn thấy bóng phản chiếu của tấm kính cho tới khi người ấy tiến lại thật gần và đứng sau lưng tôi cất tiếng chào nhẹ như hơi thở. Người đàn ông cao ráo mặc áo choàng đen, một hình ảnh quen thuộc, vì tôi đã nhìn anh như vậy lần đầu tiên.
"Hi". Một nụ cười tôi gửi anh qua tấm kính. Rồi tôi quay lại.
"Em chờ anh có lâu không? Anh xin lỗi, tàu hơi muộn chút".
"Không, OK mà. Quan trọng là em có thể gặp được anh".

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi bối rối và ngượng lắm, chắc mặt và tai đỏ phải biết. Nhưng tôi hay biết chữa ngượng bằng cách cười rất "hồn nhiên". Và cả hai lại cùng cười. Hôm nay, anh có mái tóc dài hơn một chút, hàng râu quai nón đã tỉa ngắn lại chỉ còn hai mái tóc mai rất dài, khoác một chiếc áo choàng đen. Anh đẹp và nổi bật tới mức không ai đi qua mà không ngắm nhìn anh và… nhìn tôi. Tôi có được một cảm giác hãnh diện và may mắn chưa từng có. Anh chìa tay ra, muốn nắm tay tôi. Thoáng do dự, và tôi nắm tay anh, tim đập loạn nhịp.

Tôi tự hỏi chúng tôi sẽ đi đâu đây? Anh lại cúi xuống, nhíu mày, cười và nói:
"Anh có thể đưa em đến một nơi thật đặc biệt hay không?"
"Đặc biệt thế nào?".
"Rồi em sẽ thấy!" Nháy mắt.

Và trên tàu, tôi đã bất ngờ khi được nghe kể rằng anh đã đi tìm tôi khổ sở thế nào…
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:40 am

Phần 10


Call be your hero, baby…
Nắm tay anh đi thang máy cuốn xuống dưới bến tàu tôi nghĩ rằng những người đang đi ngược lại đều đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hâm mộ (và ganh tị).
Tối nay, tôi nghĩ sẽ phải "khai thác" triệt để những thắc mắc của tôi về Ryan bấy lâu nay.

Thắc mắc gì là lớn nhất đây? Không phải là cô trợ lý Gar xấu tính, không phải là anh đang làm việc cụ thể gì, nhà anh ở đâu, tại sao đẹp trai thế mà… chưa có người yêu,… mà là… anh quốc tịch gì vậy? Tôi đồ rằng anh cũng phải có một tá thắc mắc về tôi. Nhất là sự kiện tôi đã "mất tích" bấy lâu nay.
"Thế bây giờ anh có thể nói cho em nghe bố mẹ anh là người nước nào chưa?"
Tôi phải hỏi ngay lập tức vì tò mò quá rồi.
"Vẫn còn thắc mắc à?"
"À vâng," (cười).
Anh nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi nhìn ra phía khác, cười mỉm, mắt liếc dòng người qua lại, nhưng không nói gì.
Tôi lay lay tay anh như một đứa trẻ con:
"Nào, nào, nói đi, nói đi".
Đáp lại là một nụ cười rất khó hiểu. Hix, nụ cười của thiên thần đấy, nhìn đầy mê hoặc.
"Nào nào, nào…".
"Em có nhớ anh không?"
Câu hỏi lại cắt ngang khiến tôi im bặt. Tôi đang hỏi chuyện khác cơ mà. Lần đầu tiên có một người nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi tôi như vậy. Thực sự là, tôi không rõ rằng tôi đã nhớ anh hay không? Hay chỉ là chút ấn tượng xa xưa đã khiến tôi quá "tiếc nuối" và "hiếu chiến" tới mức phải tìm ra anh cho đến tận ngày nay.

Thời kỳ vừa rồi cũng không phải là tôi thực sự nhớ nhung anh cho lắm. Tôi chỉ là một kẻ hiếu chiến, có thể lắm chứ.
Nhưng lúc này thì tôi rất bối rối, tim rung rinh. thấy mình đã chiến thắng, thấy có cảm xúc lắm.
"Tất nhiên, có nhớ. Anh thì sao?".
"Hy vọng là em đã nhớ anh nhiều như anh nhớ em!".
Wow thế thì có tim cô nào mà không tan ra chứ. Đàn ông cưa giỏi thế!

Bước lên tàu, im lặng với nhau đôi chút dù trong khoang khá ồn ào. Dường như cả hai đang tự tận hưởng những lắng đọng suy nghĩ của riêng mình. Chúng tôi lên chuyến đi ngược lại về phía quận Queens chứ không sang Manhattan thăm thú Times Square như tôi bốc phét với mẹ. Tôi không rõ những gì hay ho đang xảy tới. Chúng tôi ngồi trên hai chiếc ghế ở gần cuối toa. Gần một ông già đang có một khuôn mặt rất buồn. Rồi anh cất tiếng:
"Ok, anh sẽ nói cho em biết, nhưng em hứa sẽ nói cho anh biết em là người nước nào được không? Giao kèo nhé?"
"Rồi, nhất trí?".
"À bố anh người Brazil lai Cuba, mẹ anh nửa Phillipines nửa Nhật. Mọi người rất hay thắc mắc về vẻ bề ngoài của anh".
"Ôi anh lai nhiều thế, hi hi. Trông anh thực sự khác lạ. Anh hấp dẫn phụ nữ lắm đúng không?".
"Không chỉ phụ nữ đâu nhé, haha…"
"Em nghĩ đúng là thế thật. Anh nói được tiếng Tây Ban Nha chứ?".
"Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, một ít tiếng Nhật. Bây giờ đến lượt em rồi. Em cũng lai đúng không?".
"Không, 100% là người Việt Nam!".
"Người gì cơ?"
"Người Việt Nam".
"Ôi thật à Việt Nam? Anh chẳng có người bạn Việt Nam nào, nhưng anh vẫn nghĩ em cũng khác một người Việt Nam bình thường, đặc biệt đôi mắt và đôi môi dày. Trông chúng thật sexy!"
"Thật á? Chắc là đùa, chưa ai bảo với em thế. Nhưng đúng là em cũng trông khác thật, haha".
"Em cũng đùa mà…"

Màn mở đầu cũng khá thú vị đấy chứ nhỉ. Giải tỏa được thắc mắc lớn rồi. Tôi rất muốn kể cho anh nghe chuyện tôi tìm anh khổ sở thế nào, và muốn được tố cáo cái mụ trợ lý cho anh nghe ra sao. Không thiếu chuyện để kể, đúng không nhỉ! Thực sự, tôi không phải là người tự tin về bản thân mình. Suốt cả bao năm ở Việt Nam, tôi chưa bao giờ có bạn trai, tôi thường nghĩ rằng tôi có vấn đề về "ngoại hình", tính cách. Tất nhiên cũng có kha khá người theo đuổi nhưng thực sự tôi không hề nghĩ rằng ai trong số đó có kẻ thật lòng và kiên trì. Tôi thậm chí đã từng nghĩ chẳng có ai là thích tôi thật cả. Và tôi cũng vậy, có lẽ tôi cũng chả thích nổi ai. Đã 22 tuổi, cần phải thay đổi chứ, đúng không nhỉ? Tôi tin rằng có thể tôi sắp biết thế nào là yêu chăng. Và dù người ấy không phải là một người Việt Nam!".

Anh đưa tay lên vuốt mái tóc thẳng tưng nhưng hơi bên bết của tôi và cười (rất dịu dàng).
"Anh đã tự trách mình vì sao hôm ấy lại phải vội như thế. Đáng nhẽ anh nên ở lại và lấy số điện thoại của em. Anh đã chờ. Anh nghĩ em không phải là loại con gái dễ dàng gọi điện cho anh ngay lập tức. Nhưng cả tháng như vậy là quá lâu để chờ đợi. Bởi vì anh không thể biết được em từ đâu đến và em đang sống ở đâu? Anh đã tuyệt vọng! Hàng ngày, mỗi lần đi làm về anh đều đứng tìm em ở bên tàu. Anh đã hỏi hết bạn bè mình xem họ có biết gì về em không và anh nhìn bất cứ cô gái châu Á nào ở trên phố, cứ như vậy suốt một thời gian. Có lúc anh ngồi uống rượu một mình và nghĩ về em rất nhiều. Chưa bao giờ anh lại như thế cả. Anh đã từng có bạn gái, nhưng anh chẳng nhớ ai nhiều đến thế?"

Những lời nói đầy chân thành đó làm tôi suýt chảy cả nước mắt. Được cái tôi không dễ chảy nước mắt nên tôi hay cười lấp liếm, cho dù tim tôi suýt rụng ra ngoài.
Tôi thấy mình có lỗi, có lỗi vì đã làm mất cái card và có lỗi vì tôi đã. chẳng nhớ anh như thế. Tôi cũng thấy mình khá là… có giá đấy chứ. Có lẽ bây giờ cảm xúc chỉ là gợi nhớ nên tôi không viết lại được thật sự tôi đã cảm thấy như thế nào.
"Anh cũng khóc nữa chứ" (Tôi hỏi cũng hơi… đểu một tí.)
"Ôi, khóc hả? Hmm, anh nghĩ nếu anh hoàn toàn mất em thì anh sẽ khóc… Em tới văn phòng của anh khi nào?"
"Hình như là tuần trước, thứ bảy".
"Đúng là ngày anh nghi. Chát quá! Điều gì khiến em bất ngờ nhớ tới anh muộn như thế?"
"Bí mật, ha ha…".

Tôi quyết định không nói cho anh biết tôi đã đi tìm anh như thế nào. Anh đi tìm tôi mà, cứ để cho anh nghĩ rằng chỉ có anh đi tìm tôi đi. Tôi muốn biết anh sẽ đưa tôi đi đâu. Tôi hy vọng thế nào anh cũng đừng làm trái tim tôi mỏi mệt vì quá nhiều hạnh phúc! Hix, tôi mâu thuẫn là thế đấy!".
"Em có thích nhạc Tây Ban Nha không?"
"Em không nghe nhiều nhưng em nghĩ là có thích".
Anh đặt bàn tay anh lên tay tôi. Bàn tay anh to hơn hẳn tay tôi (tôi có một bàn tay gầy guộc và nhỏ bé). Bàn tay tôi được che lấp hoàn toàn bởi tay anh, tựa như có một cảm giác mình được che chở và bảo vệ. Rồi bàn tay ấy nắm tay tôi lại. "You and I, in this moment, holding the night, so close... hold it now, you can hear our heart beats". Cảm giác giống như lời của bài The sweetest day vậy đó.

Rồi chúng tôi ra khỏi bến. Anh nói rằng đây là khu vực gần chỗ anh ở, và anh sẽ chở tôi đến chỗ kia bằng ô tô của mình. Tôi vẫn chưa biết "chỗ kia" là chỗ nào.
Đi ra ngoài trời, tuyết rơi to quá, mù mịt, lại hơi ẩm ướt nữa. Anh sợ tôi lạnh nên cuống quít bắt tôi đứng nép vào phía bên trong một trạm xe bus và bảo rằng sẽ quay lại rất nhanh. Anh chạy đi lấy ô tô, bảo tôi đứng chờ ở đó.
Khoảng 5 phút anh lái một chiếc xe tới, chạy xuống mở cửa đưa tôi vào ngồi. Thật là ấm áp. Anh nói rằng xe của anh vừa mới được sửa ở gần đây và bây giờ anh mới lấy.
Trên đường đi, anh rất hay với tay vuốt tóc tôi, có lẽ do lạnh quá nên nó khá bết, anh lo rằng tôi vừa mới bị lạnh. Rồi anh với hẳn tay chạm vào tóc tôi cho tới khi xe rẽ vào một góc phố, và dừng lại trước một quán bar của người Chile (thấy đề ngoài bảng thế).

Quán bar nhỏ và lúc đó toàn các đôi ngồi, đôi nào cũng hạnh phúc. Anh bồi vừa nhìn thấy chúng tôi đã chạy ra bắt tay và nói chuyện bằng một tràng tiếng Tây Ban Nha. Dường như là họ đã quen biết nhau lâu rồi. Quán bar có một sân khấu nhỏ, trên đó có một ban nhạc chơi nhạc của người Mỹ La Tinh, họ đang hát mấy bản tình ca bằng tiếng Tây Ban Nha. Anh nắm tay tôi và chỉ lên:
"Đây là ban nhạc của anh đấy".
"Anh có ban nhạc ư?".
"Ừ thỉnh thoảng buổi đêm anh hay biểu diễn ở đây Họ đều là bạn của anh".
"Anh chơi nhạc cụ gì?".
"Guitar".
"Wow"

Tôi suýt mê đi, trên cả tuyệt vời. Tôi còn không ngờ tới cả điều này. Anh bồi xếp cho tôi một chỗ ngồi, một ánh nến nhỏ được đặt ở giữa lung linh. Anh bồi nhìn tôi và tấm tắc… khen bằng tiếng Anh bồi rất dễ thương:
"Cô bé xinh đấy. Này Ryan, biết rồi nhé!"
Anh gọi rượu Chile, cho dù tôi không biết uống rượu nhưng vẫn đồng ý uống. Anh bồi gật đầu, quay lại còn không quên cầm theo một bông hồng, ở đây ai cũng có một bông hồng.
Anh bồi rót rượu cho chúng tôi rồi đi.
"Cheer!"
"Cheer!".
Tôi không biết uống rượu nhưng mà hôm đấy tôi cũng uống hết ly rượn đó. Chỉ uống xong là mặt tôi đã đỏ bừng.
"Em chờ ở đây được không?". Anh hỏi.
"Được chứ, anh lên đi".

Anh cười rồi đứng dậy. Anh đi ra hướng sân khấu, bản nhạc cũ vừa kết thúc. Tiếng mấy người trong ban nhạc cười gọi tên Ryan. Rồi tất cả bọn họ đều nhìn về phía tôi. Anh khoác lên người chiếc guitar, ngồi xuống, đặt mic trước miệng. Có lẽ hôm nay anh không chỉ đánh guitar, anh còn hát nữa.
"Bài hát "Hero" này là để dành tặng cho cô gái xinh đẹp đang ngồi dưới kia. Happy Valentine!"
Mọi người ai cũng ngoái lại nhìn tôi rồi vỗ tay tán thưởng, có cả tiếng huýt sáo. Tôi ngượng như chưa bao giờ được ngượng, nhưng tôi cũng hạnh phúc như chưa bao giờ được hạnh phúc.
Và đấy là người đàn ông đánh guitar hay nhất, hát hay nhất,… đẹp nhất mà tôi từng được thấy được nghe… Tất cả đang ghen tị với tôi!
Anh hát bài "Hero" của Enrique Iglesias. Giờ nghe lại bài này tôi còn quá nhiều cảm xúc với nó.

"Would you dance if I asked you to dance?
Would you run and never look back
Would you cry if you saw me crying
Would you save my soul tonight?"

Nhưng khi nó quá đẹp, là để sau này có lúc khiến người ta quá buồn. Vì cuộc sống mà, có mấy ai có được chữ ngờ… Phải không?".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:40 am

Phần 11


Tôi chỉ biết viết chuyện tinh yêu bằng những từ ngữ bình thường…

Giọng của Ryan mang chút gì hoang dã nhưng rất nồng nàn. Anh có thì thầm vài tiếng Tây Ban Nha trong bài hát nhưng tôi không hiểu anh đã nói gì. Tôi ngồi đung đưa và liên tục mỉm cười. Anh bồi cứ đứng nhìn mãi thái độ của tôi. Bàn ngồi bên tay trái của tôi có một anh chàng nhìn sang và giơ ngón tay cái lên gật gù, thật là hãnh diện hết chỗ nói.
Ryan solo một đoạn guitar ở giữa bài hát. Ryan trở về bàn, tôi thấy anh rất hạnh phúc. Còn tôi ư, tất nhiên cũng khỏi nói. Có lẽ anh đã gần như chinh phục được tôi hoàn toàn. Anh cho tôi cảm giác tự hào và hạnh phúc mà không biết tới bao giờ tôi mới có thể có lại. Và tôi sẵn sàng ngồi trong cái quán bar này với anh qua đêm để nghe anh nói chuyện và nhìn anh cười.
Điện thoại anh chợt reo. Nhíu mày, Ryan tắt đi và có vẻ hơi ngán ngẩm. Tôi đồ rằng nàng "Gar" của anh réo anh đi rồi, hoặc là cô nào đấy. Tôi chợt giật mình, biết đâu anh vừa mới bỏ người yêu hoặc đang trong một mối quan hệ khác (nhưng có trục trặc thì sao?) nên anh túm tôi như thế để "lấp chỗ trống". Cũng làm sao biết là anh đã đi tìm tôi thực sự hay không? Tự nhiên cảm thấy hồ nghi sau những gì anh làm, nhưng có lẽ điều dó là khó tránh khỏi, nhất là đối với một người đàn ông như thế này. Nhưng kệ, vui đã nào, tội gì, đúng không?

Tôi không nhớ thật chính xác và đầy đủ những câu chuyện của chúng tôi buổi tối hôm đó. Hình như anh hỏi nhiều về cuộc sống của tôi ở Việt Nam còn tôi thì hỏi anh nhiều về… các cô gái. Tôi chỉ nhớ cái nhíu mày của anh mỗi lần cúi xuống cười mà thôi. Qua ánh nến, trông lại càng đáng yêu hơn rất nhiều lần.

Ryan tỏ ý muốn đưa tôi về vì cũng đã gần 12h. Có lẽ do câu chuyện của tôi có nói về việc bố mẹ không muốn con gái về muộn, đó là truyền thống, hoặc cũng có thể anh là một người… tử tế. Tất nhiên là về thôi, chứ không chả lẽ nói ứ ừ tôi muốn ở cạnh anh. Trên đường đi, tôi muốn hỏi Ryan nhiều hơn về gia đình anh, về người mẹ Nhật Bản - Philippines của anh, tôi rất muốn biết bố mẹ anh đã gặp nhau như thế nào. Ryan còn có một người em trai bằng tuổi tôi và một người em gái, tôi rất muốn biết trông họ như thế nào, có "đẹp" được như anh hay không.

Xe qua cầu trở về đảo. Lúc đó cũng đã 12 giờ 5 phút, tôi nhớ như in thế. Trời đã lặng tuyết đi rất nhiều nhưng rất gió và buốt. Tôi lại nảy ra cái ý định bảo anh để xe ở một chỗ rồi tôi và anh đi dạo ven sông hứng chút lạnh lẽo điên cuồng một tí. Anh tỏ ý lo lắng vì có thể tôi sẽ về muộn, bố mẹ sẽ rất lo lắng. Mà quả thực cũng chưa bao giờ tôi đi về muộn đến thế. Chắc chắn giờ này hai người đang đi ra đi vào. Nhưng mừ… kệ, điên một tí đi nào.

Chả biết tôi cố tình hay tôi hâm… thế thật, nhưng tôi thích cười đùa và hét to lên trong đêm vắng. Tiếng cười của tôi đang vang to lanh lảnh, nghe rất rõ, cảm tưởng như âm thanh đập cả vào sàn băng dưới chân vọng lại. Tôi đi nhanh dù ven sông rất trơn, bóng loáng, cứ trượt trượt. Anh cũng hơi choáng vì có vẻ tôi… nghịch quá, nhưng điều bất ngờ là anh cũng thích điên theo cho dù luôn miệng: "Ối, cẩn thận nào". Và tự nhiên cái "trò chơi" trẻ con trở nên thú vị. Anh bám sát tôi liên tục và mỗi lần lôi suýt ngã lại được nâng đỡ dậy. Càng được đỡ tôi càng trượt mạnh, anh cao lớn và vững chắc hơn tôi nên lúc nào cũng "stays fưm". Thật tuyệt vời vì tôi không phải chạm đất bất kỳ lúc nào.

Thế rồi lúc vừa đỡ được tôi thì anh bị trượt chân loạng choạng. Tôi ôm chầm lấy anh để anh khỏi ngã. Và mặc dù sắp ngã đến nơi anh vẫn quay lại đỡ tôi. Tôi cười ầm lên còn anh đứng vững lại, dang tay ôm tôi, cả hai cùng cười. Có lẽ thực sự. đó mới lúc lãng mạn nhất của cả buổi tối!
Có lẽ chúng tôi ôm nhau cũng phải tới… hai phút. Tôi tựa đầu lên chiếc áo của anh và thấy vô cùng ấm áp. Kể thì… ấm thật nên tôi cũng chả muốn buông. Cuối cùng, tôi thì thầm: "OK, đi thôi, em phải về rồi".

Trở về tòa nhà của mình, đi thật chậm, ngắm nhìn ánh đèn mùa đông mờ đặc và bên kia bờ là cả một thế giới cao tầng đã chút lắng hối hả. Nó làm tôi nhớ lại cái cảm giác năm 13 tuổi, 2 giờ sáng của đêm 30 Tết (lúc đó mẹ đã về Việt Nam ăn tết) lang thang một mình ven bờ Riverside (ngôi nhà cũ tôi ở ngày nhỏ bên Manhattan), tuyết rơi, đường phố yên ắng, lạnh lẽo mà rất bồi hồi.
Chia tay nhau tại cửa, nếu trong phim thì sẽ có một nụ hôn nhưng chẳng hiểu sao tôi không sẵn sàng cho hành động này (vì chưa hôn bao giờ). Tôi thích để lại một vài điều gì đó áp tay tôi vào tay anh, tôi nghiêng đầu cười lần cuối rồi nói lời tạm biệt.

"Ngày mai anh sẽ gặp em nhé, được không?"
"OK, gọi điện cho em nhé. Anh có thể gọi điện cho em ở nơi làm việc". Tôi đã cho anh số của cửa hàng nail.
Tôi không đi bộ mà đi thang máy mặc dù tôi ở có tầng ba thôi. Nhưng lúc này thì cảm giác lo lắng nó mới đến. 12 giờ rười rồi chứ chả ít, chưa bao giờ tôi đi đâu muộn thế cả, lại đi một mình nữa. Quả thật, cửa nhà vẫn hé to. Dù sao tôi cũng tự nhủ rằng đêm rồi bố mẹ chả dám quát to, cảnh sát họ lên ngay, hì.
Mở cửa, tất nhiên là bố vẫn đang xem ti vi (nhà tôi thức muộn lắm). Bố ngoái lại ngay lập tức:
"Chết thật thôi, đi đâu bây giờ mới về, hả hả?"
"Con đi lang thang thôi, ra Times Square, giờ này đông vui lắm mà".
"Đông cái gì mà vui, ở cái xứ này mà không biển đường cẩn thận à?".
Rồi cũng chỉ mắng thế thôi, có lẽ mẹ đã đi ngủ vì còn phải đi làm. Thế là may mắn rồi.
Tôi lên giường đi ngủ. Dù rất vui và phấn khích nhưng mà đêm đó tôi ngủ li bì không mơ màng gì cả, đơn giản vì tôi đã quá mệt mỏi.

Sáng thứ bảy, khuôn mặt tôi tươi tỉnh vì tinh thần phấn chấn và vì ngủ được. Anh chủ quán nhìn tôi đầy dò hỏi, chắc tôi vui tôi chả giấu gì được. "Con nhỏ gặp được chàng trai đấy rồi… thế có đúng không?". Tôi ngồi chống tay lên cằm và… cười. Mặt anh chủ thoáng buồn hay sao đó rồi anh hỏi chuyện hôm qua tiệm spa có đông khách không? Tôi nói rằng rất đông và mệt, nhưng tôi học được nhiều. Anh lại nói câu muôn thuở: "Cố lên nhé!".
Cả sáng không có điện thoại của Ryan. Và rồi buổi chiều cũng vậy. Tôi lại thèm ngủ kinh dị. Cả chiều ngồi phải cố giữ bình tĩnh lắm cho khỏi gục mặt xuống bàn, cũng may có một số khách tới ngồi vẽ vời, wax lông mày nên có việc mà làm và có người để nói chuyện.
Trước khi về, bất ngờ anh chủ quay ra hỏi tôi, giọng khẽ khàng:
"Tối nay em đi ăn tối với anh được không? Anh có chuyện này muốn nói với em!".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:41 am

Phần 12


Chột dạ hơi nhiều và có điều gì bất ổn đây?

Thật ra, không thoái mái lắm, nhưng khó mà từ chối. Thấy khuôn mặt e ngại của tôi, anh mỉm cười và nói: "Anh sẽ rủ em gặp thêm một cô nhỏ nhé, nhỏ dễ thương lắm". Tôi thấy vui hơn vì ít ra cũng không phải đi riêng cùng anh chủ. Nói thật, tôi cứ thấy ngại sao đó. Anh chủ gọi điện cho "cô nhỏ" đó, giọng rất ngọt ngào: "Anh tới đón em đi nhé em yêu". Tôi lên xe ô tô của anh, anh nói rằng đi đón cô bé đó ở một cửa hàng vàng bạc trên phố Tàu. Tôi không dám hỏi cô bé này là cô bé nào, có quan hệ gì với anh chủ.

Đó là một cô gái chứ không phải là một cô bé, không rõ là bằng tuổi tôi hay là hơn tuổi. Cô gái bước lên xe, tôi ý tứ xuống dưới ngồi cho cô gái ngồi trên. Lúc đó trời về tối, cô gái có một nét rất sang trọng và đặc trưng của những cô gái người Hoa nơi đây: da trắng, tóc đen và dài, người cao vừa, cái mũi rất xinh, tóm lại là trông "rất ổn". Cô gái nhoẻn cười nhìn tôi, rồi lại nhìn anh chủ cười đầy âu yếm. Tôi bắt đầu lờ mờ đoán đây là bồ của anh chàng. Không biết anh chàng kiếm đâu ra được cô gái ngon lành thế. Cô gái là người Hoa nên không nói được tiếng Việt. Chúng tôi giao lưu bằng tiếng Anh. Anh chủ ý tứ không nói chuyện với cô bằng tiếng Quảng Đông sợ tôi không hiểu. Xe táp vào quán ăn Việt khá nổi tiếng trên chợ Tàu. Tôi cũng ăn ở đây đôi ba lần và thấy thức ăn khá ngon. ở đây có món phở rất ngộ nghĩnh, gọi là Phở xe lửa, to như… cái xe lửa vậy!

Cô gái bước vào mà được chủ quán ở đây ra tận nơi mở cửa đón, chứng tỏ cũng thuộc hàng "VIP". Tôi gọi một tô xe lửa còn hai người đặc biệt thích món thịt nướng gì gì đó giờ tôi cũng chả nhớ tên chính xác món đó gọi là gì. Cuối cùng, anh chủ giới thiệu: "Đây là Sheryl Chow con gái của bà Mei Chow". AHHHHH, thì ra là vậy chả trách họ có quan hệ thân thiết thế. Không lẽ anh chủ sẽ là con rể tương lai của bà chủ tiệm spa kia? Cô gái cười và nhìn anh chủ rất âu yếm. Đoạn, nàng quay ra hỏi tôi: "Mọi thứ ở tiệm spa đều OK chứ? Vụ học trang điểm thế nào rồi?" Thì ra là con bà chủ, nịnh nàng một chút nào. Tôi cười xởi lởi và nói rằng nơi đó rất ổn định. Được biết nàng hơn tôi 2 tuổi, đã tốt nghiệp đại học kinh doanh gì đó giờ đang là chủ một cửa hàng vàng bạc trên phố Tàu và tương lai sẽ mở thêm tiệm spa giống của mẹ. Tôi được biết nàng có thêm một đứa em gái kém tôi một tuổi.

Theo như lời của anh chủ thì: "Con nhỏ đẹp dễ sợ, mỗi lần dạo phố là xe đụng nhau ầm ầm", làm tôi cũng tò mò dễ sợ luôn. Đúng là gia đình quý tộc. Tôi thấy thoải mái hơn và nghĩ rằng hôm nay chuyện anh chủ muốn nói với tôi là giới thiệu cô người yêu này chứ chẳng có gì quan trọng. Thực ra, tôi lo nhất là anh này sẽ phê phán tôi vì việc hay… đi làm muộn!

Bữa cơm đã xong, chúng tôi đã rất vui vẻ. Cô gái cũng thỉnh thoảng hay hỏi một số câu theo kiểu dò hỏi, nhưng toàn được anh chủ lấp liếm bằng câu: "Cô gái tìm được một anh chàng người yêu cực ky đẹp trai" làm tôi cứ phì cười. Chợt nhớ ra hôm nay tôi chẳng liên lạc gì với Ryan. Tôi không có số di động, mà tôi thì lại không chủ động gọi cho anh, ai lại làm thế, he he. Thôi tối về tôi gọi, có thể anh cũng bận bịu. Vừa đi làm vừa đi học thì bận rồi. Còn cô gái biết đâu có thể đang có suy nghĩ gì ghen tuông với tôi thì sao. Nhưng chẳng hiểu sao tôi có một cảm giác rất kỳ lạ về mối quan hệ của họ. Nó cứ… sao sao đó mà tôi không giải thích được!

Lúc chia tay, do nhà tôi ngược sang hướng Queens còn họ sang hướng Brooklyn nên tôi nói sẽ đi tàu điện ngầm và không cần phải đưa về. Anh chủ để cô gái xinh đẹp ngồi trong xe rồi tiễn tôi xuống tận phía dưới ga một cách… không cần thiết. Anh hỏi tôi sẽ đi đâu? Đi gặp bạn trai chứ hay về nhà luôn? Tôi bảo về nhà luôn và nói rằng quay lại với cô bạn gái của anh đi. Anh chủ nhíu mày rồi cười:
"Đấy không phải là bạn gái của anh".
"Em thấy rõ là thế mà, hi hi".
"Không, không phải".

Tự nhiên anh kêu lên hơi chút cáu giận khiến tôi hơi chột, sợ rằng mình vừa nói gì "phạm húy". Tôi lại tỏ ra vui vẻ như không có gì và bảo anh nhanh chóng đi lên đừng để cô ấy chờ. Anh nói: "Anh chưa nói được cái điều anh muốn nói với em". Tôi lại chột dạ, thế hóa ra là… chưa nói à? Thôi được, tính sau. Tôi cũng được bữa ngon và có vài điều thú vị. Tôi đang muốn mau chóng về nhà gọi điện cho Ryan.
Đã 9 giờ, trở về, việc đầu tiên tôi hỏi là có ai gọi cho tôi không? Thằng em trai tôi bảo có một người đàn ông gọi cho tôi hai lần liền, lúc 5 giờ và lúc 7 giờ. Tôi đoán ngay ra là Ryan. Sao anh không gọi ra cửa hàng mà gọi về nhà nhỉ? Gọi ngay lại, Ryan nhấc máy, dường như đầu dây bên kia rất ồn ào và anh cố hét lên để tôi nghe thấy. Có thể tối thứ bảy đi club rủi, úi thấy đã hơi… ghét ghét!
"Anh gọi điện rất nhiều lần cho em hôm nay, nhưng chẳng thấy em đâu. Anh nhớ em quá chừng ạ".
"Tại sao anh không gọi đến tiệm nail? Em ở đó cả ngày mà".
"Anh gọi mà, rất nhiều lần, nhưng có người đàn ông ở đó nói rằng em ra ngoài rồi".
"Gì cơ?".

Tự nhiên tôi chột dạ. Cả ngày tôi ngồi ở tiệm mà, cũng có một hai lần đi ra ngoài hít thở không khí một tí cho bớt cái mùi nail, không lẽ anh gọi lúc đó? Mà nếu giả sử có thế thật sao không thấy anh chủ tiệm nói năng gì với tôi nhỉ? Tôi cũng chợt nhớ ra, có mấy lần điện thoại tới anh chủ nhấc máy và tôi nghe loáng thoáng câu: "Cô ấy không có ở đây!". Tôi nghĩ rằng liên quan tới khách hay là cái cô làm cùng mấy hôm nay nghỉ làm. Sao anh chủ này lại làm thế? Anh là một người tốt lắm cơ mà? Tôi hỏi lại Ryan có đúng số tiệm nail không và anh đọc lại số không sai. Thôi được, sáng hôm sau tôi sẽ đến hỏi anh chủ chuyện này, cũng hơi tế nhị nhưng sốt ruột lắm. Ryan hỏi tôi chủ nhật có rỗi không anh sẽ dẫn tôi đi chơi lung tung. Mặc dù tôi phải tới tiệm nail ngày hôm sau nhưng tôi đồng ý ngay.
"Không thể chờ để được gặp em ngày mai là nhớ là hôm nay đi ngủ sớm nhé? OK?"
Anh dặn dò trước khi cúp máy. Tôi dự định gọi vào số di động cho anh chủ xin ngày mai nghỉ phép. Tôi cũng sốt ruột muốn hỏi luôn hôm nay sao anh lại từ chối không cho Ryan gặp tôi Chả lẽ anh ta… thích tôi à?".
Đợi tới 10 giờ kém tôi mới gọi điện để chắc chắn anh này đã về nhà, nghỉ ngơi, tư tưởng thông thoáng.
Điện thoại không nhấc, tôi gọi lần hai sau đó 5 phút.
Điện thoại nhấc lên, tiếng… phụ nữ:
"Vâng, ai đấy ạ?"
Tôi lại ngỡ mình gọi nhầm số:
"Xin lỗi, đây có phải là số của Billy (tên Mỹ của anh chủ, modified từ tiếng Việt là… Bình) không ạ?".

Tôi thấy giọng phụ nữ này quen quen. AHHHHH, giọng của nàng Sheryl Chow. Ho ho, thì ra đã dắt díu nhau về nhà rồi đấy. Có vẻ Sheryl cũng nhận ra tôi và có vẻ hơi khó chịu. Nàng nói:
"Billy đang trong nhà tắm".
Tôi xin lỗi nhờ nàng nhắn rằng mai tôi xin nghỉ.
Nàng nói:
"Chờ đã, đừng dập máy vội, tôi muốn hỏi điều này".
Tôi lại chột dạ, gì thế, tra hỏi mình à. Nàng hỏi, giọng lạnh tanh, khác hẳn với vẻ thân thiện lúc ở quán ăn:
"Billy đã giới thiệu em với mẹ tôi thế nào? Anh ấy đưa em tới hay là mẹ tôi gặp em trước đó?"
"Anh ấy dẫn tôi đến đó giới thiệu mà".
Tôi bắt đầu thấy khó chịu rồi.
"Bà ấy có thích em không?"

Tôi hơi bất ngờ về câu hỏi này. Tôi nói rằng không biết và… có thể có, tôi cũng "lành" mà. Nhưng tôi không hiểu lắm tại sao nàng lại có thái độ khó chịu như vậy, không như lúc nãy. Tôi nói rằng mẹ gọi và phải dập máy, nhờ nhắn lại tin ngày mai tôi xin nghỉ làm. Dập máy rồi mà tôi cảm thấy sao sao vậy. Tôi cứ thấy điều gì đó không bình thường và mối quan hệ của họ cứ là lạ. Họ cho tôi cái cảm giác như vậy, và có lẽ… đúng là điều gì đó đang thật bất ổn!".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:41 am

Phần 13


Ai?

Tôi không thấy anh chủ gọi lại để đồng ý hay không? Tôi cứ tự động nghỉ vậy. Không biết nàng Sheryl Chow tử tế hơn nàng Garbriel của Ryan hay không nữa.

"Sau này tôi biết tên là Sheryl Chow là đặt theo tên của rocker Sheryl Crow).

Tôi có hẹn với Ryan buổi chiều, anh sẽ đưa xe tới đón tôi. 11 giờ sáng, tôi mới ngủ dậy, tự nhiên trong lúc chờ ăn phở của mẹ, tôi muốn xuống dưới nhà đi lang thang ven sông một tí, vì trời cũng khá tốt, thậm chí còn có chút nắng.

Thấy ngay là ông già tật nguyền đang ngồi hí húi viết lách. Tôi lại thấy ông viết ra mấy tờ giấy mà chưa có quyển vở nào. Ông nhìn thấy tôi và mỉm cười, vẫy vẫy, tôi cũng vẫy lại. Tôi quay trở về nhà ngay lập tức, lục xem nhà tôi có quyển sổ nào to dày không, và tìm ra được một quyển, kiểu sổ tay ghi chép, chắc cầm từ Việt Nam sang hay mẹ cầm về từ cơ quan. Xuống nhà đưa cho ông già: "Ông có thể viết vào quyển sổ này để khỏi bị bay mất". Ông già nhìn tôi rồi đưa tay lên ngực nghiêng nghiêng theo kiểu rất xúc động. "Cảm ơn cô gái đáng yêu! Dạo này cháu thế nào? Nhớ cô bé quá!". Tôi toét miệng cười, kể cho ông nghe lôi đã có một buổi Valentine vô cùng lãng mạn. (Tôi là người rất thích tâm sự với những người cũng… hơi xa lạ như vậy). Ông trợn mắt, rồi vỗ tay: "Báo rồi mà, điều kỳ diệu xảy ra đây. Chàng là may mắn làm sao! Tôi đã thấy ghen tị rồi". Rồi ông cười hì hì. Tôi hỏi ông tiểu thuyết đã đến đâu rồi, ông nói đã gần tới năm 45 và thằng bé bắt đầu lớn rồi, nó đang đi tìm bố mẹ. Đó là một thằng bé Do Thái. Tôi chúc ông viết xong sớm để cho tôi xem. Ông già ho lụ khụ. thấy cũng thương thương. Tôi nói chiều nay Ryan tới đón tôi nếu ông ngồi đây tôi sẽ dẫn Ryan tới gặp ông. "Thật á vinh dự quá. Ok, hãy cho tôi gặp anh chàng may mắn đi, tôi sẽ đánh bại anh ta". Thật là ngộ nghĩnh!.

Tôi về nhà ăn phở. Anh chủ gọi điện, hỏi tôi nghỉ à? Tôi bảo vâng. Anh hỏi tôi chiều có rỗi không anh định mời tôi đi ăn tiếp, chỉ có hai người. Tất nhiên là tôi từ chối, tôi nói thứ hai tôi sẽ tới và cũng muốn hỏi anh một vài thứ. Anh chủ có vẻ hơi buồn.

Hai giờ, Ryan tới đón tôi. Tôi rất hồi hộp. Lần này tôi sẽ được gặp anh trong ánh sáng ban ngày chứ không phải trong siêu thị, tàu điện ngầm, bóng đêm hay ánh đèn nhờ nhờ của quán bar. Hôm nay anh đi một chiếc xe ô tô con có sơn hai màu xanh đỏ trông rất buồn cười và cực kỳ dễ thương. "Hey hey hey… " Anh mở cửa, nháy mắt nhìn tôi.
Tôi bảo anh dừng xe chút đi gặp một người.
"Ai vậy?"
"Chỉ là một ông già cực kỳ đáng yêu".
"Ha ha, em hấp dẫn được tới cả ông già nhé! Em có làm ông ấy "đai" vì đôi mắt của em không thế?"
"Em nghĩ chỉ có mỗi anh là nạn nhân thôi, ha ha".


Tôi cũng bắt chước nháy mắt. Ui, nhìn anh trong ánh nắng hiếm hoi của mùa xuân này sao mà… thích thế không biết. Anh có một đôi môi màu đỏ, nhìn anh ban ngày trông ra chất châu Á hơn buổi tối. Tôi thích nhìn nụ cười của anh kinh khủng. Nắm tay tôi đi ra ven bờ sông, anh cúi xuống hít một cái trên tóc của lôi. Sao mà đáng yêu tới vậy nhưng tôi chưa biết cách… thể hiện lại thế nào? Ông già đang ngồi mải mê viết, thảy tôi và Ryan ông khựng lại một lúc, rồi lại đưa tay lên ngực:
"Ôi, wow, một cậu bé xinh và đáng yêu quá, không thắc mắc vì sao anh ta cưa được cô gái đẹp này".
Hihi, ông phật là khéo léo, khen đủ… cả đôi. Họ bắt tay nhau, ông già gật gù.
"Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều đàn ông đẹp trong cuộc đời mình".
Hihi, tôi buồn cười cách dùng từ của ông, hình như ông không thích dùng lừ handsome. Người đàn ông của tôi phải là đẹp trai chứ.
"Nhưng ông nhìn thấy nhiều cô gái đẹp như cháu rồi đúng không?".
"Ôi không, như cháu á, CHƯA BAO GIỜ".
Oai, ông già ngoại giao dữ dằn, được Ryan chêm vào:
"Nàng có một đôi mắt gây đau đớn và nàng đã khiến tôi đau".

Vui vui tôi muốn hét lên một tí nhưng thôi. Tự nhiên phút giây ấy tôi thấy họ như… bố và anh trai tôi Đi trên xe, radio của Ryan bật đến bài 100 Years của Five for Fighting. Tôi ngồi hát theo, anh cũng hát theo. thế là hai người vừa hát vừa cười. Anh bảo tôi sao bài gì cũng thuộc được thế.
"Em sẽ hát cho anh nghe nhé?"
"Sẽ hát, nhưng em xấu hổ".
"Với anh mà em cũng xấu hổ sao?"
"Ai em cũng xấu hổ trừ với bản thân mình".
"Anh muốn ai em cũng xấu hổ trừ với em là anh".

Anh nói sẽ dẫn tôi tới gặp ban nhạc của anh. Họ rất tò mò về tôi và hôm nay là buổi tập nhạc của họ, họ muốn tôi tới chơi. Họ muốn biết cô gái đã làm chàng Ryan đẹp trai của họ mất ăn mất ngủ một thời gian là cô gái như thế nào vậy. Tôi thích điên lên được. vì tôi thích xem tập nhạc, lại có hy vọng sẽ được xem Ryan đánh đàn. Hét lên sung sướng, ngả thật mạnh ra đằng sau rồi ra vẻ… mơ màng. Ryan cười đầy sảng khoái và thốt lên:
"Em thật đáng yêu!" Lúc đó tôi cũng thấy mình thật là… lovely.
"Đến đấy em phải hát gì đó nhé, OK? Em dám không?" Ryan đề nghị.
Thú thực. tôi chả thuộc bài gì cho hết và cũng không phải là tự tin. Tôi lắc đầu quầy quậy.
"Thế sao không phải thay vào đó là anh hát?".
"Anh đã hát rồi. Nhưng vì em anh sẽ hát nữa".
"Good!".


Ban nhạc tập trong phòng… thể thao của một ngôi trường bên Queens, có lẽ học sinh nghỉ họ mượn chỗ này làm chỗ tập tành. Ban nhạc có năm người nếu tính cả Ryan, một bass, một rum. một keyboard, hai guitarist và ai cũng có thể hát. Lúc vào, tôi đang nghe thấy một bản tình ca tiếng Tây Ban Nha. Hôm nay không chỉ có mỗi mấy người mà còn có cả mấy cô gái Spanish nữa. Vừa thấy tôi và Ryan đã có tiếng huýt sáo vẫy gọi. Tiếng trong này hơi vang vọng nhưng thế mới là… sân khấu. Mấy cô gái Spanish nhìn thấy Ryan là hét ầm lên: "Hey Ryan, hey Ryan", rồi hỏi tới tấp:
"Cô là bạn gái của Ryan hả, hả hả?"
"Đây là Hà Kin, cô gái xinh đẹp của tôi. Cô ấy là người Việt Nam".
"Ôi wow, người Việt nam à, rất vui được làm quen".
Và họ giới thiệu cho tôi từng thành viên. Thật đáng tiếc, tôi bây giờ dã quên gần hết tên bọn họ, chỉ nhớ có một người tên Hugo Sanchez, tay trống (vì tôi luôn thích trống). Ryan rời tay tôi và cầm lấy guitar. Tôi hồi hộp! Nhạc nổi lên và theo dề nghị tôi được nghe vài bản nhạc Tây Ban Nha, hay không thể tả. Mấy cô gái rú lên, được biết họ đều là chị em và girlfriend của mấy chú trong ban nhạc. Tôi chợt nhớ ra sao Ryan không dẫn em gái mình tới đây. Có lẽ do chở tôi đi chăng? Thế rồi, đang say sưa với âm nhạc thì bất ngờ một nhân vật xuất hiện.
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:41 am

Phần 14


Nhân vật mới xuất hiện là một cô gái. Không xa lạ gì khi thỉnh thoảng tôi vẫn nhắc tên, đó chính là cô trợ lý GARBRIEL. Cô nàng xuất hiện ở đây đủ để thấy cô ta cũng thân thiết với Ryan và ban nhạc thế nào. Tôi nhìn thấy là hơi khó chịu rồi, chả phải vì ghen tức gì, mà vì cô ta đã ỉm đi cái note của tôi, chẳng nhẽ nhảy ra hỏi cho ba mặt một lời? Cô ta quen cả mấy cô gái Spanish kia nữa, mấy anh chàng trong ban nhạc cũng nháy mắt mỉm cười.

Thế rồi cô ta nhìn tôi:
"A, cô là người đã tới phòng nha khoa của bố tôi hôm nọ đúng không? " (à, father's office cơ đấy).
Một nàng Spanish rú lên: "Người yêu của Ryan đấy"
"Cái gì?" Giọng Gar thét lên đầy mỉa mai, đoạn quay ra nhìn Ryan:
"Anh chẳng có người nào khác, tôi là người yêu duy nhất của anh, Ryan!"
Tôi thấy khó chịu, đây không phải là đùa cợt mà là ghen tuông thật rồi. Ryan bỏ đàn ra rồi nói:
"Bình tĩnh nào, em tới đây bằng cách nào thế?"
"Hờ, anh nghĩ tôi không biết anh đang làm cái gì à?".
Mọi người tự nhiên lặng im vì thái độ rất đỗi khó chịu của cô trợ lý. Ryan tỏ ra xấu hổ hay cảm thấy có lỗi với tôi:
"Cô ấy đùa đấy Kín ạ, anh không phải là bạn trai của cô ấy đâu".

Mấy anh chàng ở ban nhạc sau khi dừng lại xem trận chiến nho nhỏ liền hét lên át đi. Anh Hugo đánh trống bùm bùm, vừa đánh vừa hát cứ như không có chuyện gì xảy ra làm cô nàng cứ đứng hằm hằm, rồi nhìn Ryan lắc đầu ra vẻ vô cùng giận dữ. Lúc đó tôi không biết phản ứng ra sao, chỉ lặng im. Rồi tôi nói để "hạ nhiệt", đề phòng nàng lao tới đánh tôi:
"Này Garbriel, chúng tôi mới chỉ quen nhau có vài hôm nay thôi. Bình tĩnh đi, chốc nữa chị có thể đưa Ryan của chị về nhà".
"À đúng rồi, nếu là thế thì mày đi bây giờ được rồi đây".

Ryan đi thẳng xuống: "Gar, em có bị dở hơi không thế? Để cho cô ấy yên. Em biết rằng em và anh chẳng có gì hết mà!"

Rồi không nói thêm câu nào nữa Ryan lôi Gar xềnh xệch ra khỏi phòng thể thao. Mấy nàng Spanish cứ nhìn nhau cười đểu, rồi lại nhìn tôi ra chiều thông cảm.

Tôi nhún vai, thích quá, lần đầu tiên được… đánh ghen.

Có vẻ như họ cãi cọ với nhau một hồi ngoài đó. Đúng là cảm giác của tôi không có sai, rõ là họ có mối quan hệ gì. Tôi hỏi cô nàng Spanish đứng cạnh:
"Đấy là bạn gái của anh ấy à?".
"Tôi không biết. Tôi nhìn thấy cô ấy tới đây mấy lần với Ryan, trông họ không có vẻ giống là một đôi lắm. Nhìn chị còn giống người yêu của Ryan hơn".

Ha ha, cứ như là một lời an ủi vậy. Tôi bụm miệng cười nhưng thực lòng cũng hơi run run vì tôi chưa bao giờ gặp hoàn cảnh như vậy.
"Bọn tôi thích trêu ngươi cô này cực, haha" (không chừng họ đang lôi tôi ra để trêu tức cô ta).
"Eo ơi, cô này máu ghen ghê quá, sợ quá!" Tôi thốt ra. Cô nàng Spanish khác nhìn tôi cảnh báo: "Đúng rồi, cẩn thận đấy!"
Ban nhạc nghỉ một lúc, còn đôi kia mất tăm tích, không hiểu đi dâu. Mấy anh của ban nhạc xuống nói chuyện với tôi. Một anh ra hỏi han:
"Em sợ à? Đừng sợ. Cô gái đó đôi lúc rối tinh lắm đấy! Em còn gặp chuyện như thế này nhiều nếu em là bạn gái của Ryan, Gar không phải là người duy nhất như thế đâu haha!"

Trời, nghe đã thấy run rồi. Một nàng Garbriel thôi chứ thêm vài nàng nữa thì chắc tôi về Việt Nam cho nhanh. "Em gặp anh ấy thế nào?" Và cứ thế những câu hỏi như thế dồn dập: "Em xinh thật, thảo nào". Và thêm vài lời khen.

Cuối cùng Ryan quay trở lại, cầm chai nước của mình tu lấy tu để, rồi nhìn tôi, xem phản ứng của tôi ra sao.


Tôi cũng… bình thường thôi. Nếu họ có yêu nhau thì tôi cũng chả xen vào được. Nhưng tôi muốn biết về mối quan hệ này.
6 giờ kém, chúng tôi ra về, tôi bảo Ryan có bận gì không ra chợ Tàu ăn món ăn Việt, những món mà hôm qua ăn tôi thấy rất ngon. Tôi muốn giới thiệu vài món ăn Việt cho Ryan. Ryan đồng ý.

Xe phóng sang Manhattan về trung tâm thành phố.
"Anh xin lỗi, rất xin lỗi. Anh không biết làm thế nào cô ấy tói được buổi tập. Cô ấy bị điên rồi". Ryan bắt đầu phân trần.
"Không, không sao, nếu như cô ấy là bạn gái anh. Ý em là…".
"Không, anh không yêu cô ấy và cô ấy chưa bao giờ là bạn gái anh!"
"Có vẻ như cô ấy đang yêu anh đến phát điên".
"Cô ấy bị điên đấy. Nghe anh này, quên cô ta đi, hoàn toàn cho cô ấy lờ khỏi đầu đi, anh hứa anh sẽ không để cho cô ấy tới gần em nữa".
Tôi cười: "Ừ hứ, nhưng mai anh đi làm phải gặp cô ta rồi, có đúng không?".
"Mọi việc xong rồi! Dù sao, anh cũng sắp bỏ làm ở chỗ đấy!" Ryan trả lời bình tĩnh rồi nhìn tôi nháy mắt!
Tự nhiên tôi không biết mình có lỗi gì không nữa.

Chúng tôi tới quán ăn, ông chủ quán ăn nhìn thấy tôi mới tới ngày hôm qua liền chạy ra chào niềm nở (chắc vì tôi là bạn của cái đôi kia). Cả quán ngoái lại nhìn tôi và Ryan, mấy nàng người Hoa ngồi ở góc xì xào về chàng Ryan của tôi. Ông chủ quán cũng phải ghé tai tôi thốt lên: "Trời, đẹp trai dễ sợ ha!" rồi "Người nước nào dậy?" "Ah, lai tạp ạ", tôi trả lời ngắn gọn cho họ đỡ hỏi nhiều. Và lại ăn uống vui vẻ, tôi cũng nhanh chóng quên đi cô Garbriel đáng sợ kia, vừa ăn vừa tự hào vì là tâm điểm chú ý của cả quán ăn. Ryan kể cho tôi nghe về gia đình. Tôi tỏ ý muốn gặp cô em gái, Ryan bảo em gái không ở đây, khi nào có dịp sẽ dẫn em gái tới chơi với tôi!
Rồi lại ra về, hôm nay Ryan có phần hơi buồn vì chuyện mới xảy ra, ít nhiều cũng hơi "mất mặt" với tôi.
Tôi muốn chỉ cho Ryan xem cửa hàng spa tôi làm cũng ở chợ Tàu. Ryan lái xe qua, và khi gần tới nơi, tôi bắt gặp một chuyện đầy thắc mắc.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:42 am

Phần 15


Tôi thấy gì


Tôi thấy Billy và bà chủ Mei Chow!

Xe của Billy, anh chủ, đang đỗ bên đường, Billy ngồi trong. Bà chủ Mei Chow đi ra từ tiệm thuốc, mặt mũi hớn hở. Nếu thế thì chả có gì thắc mắc. Nhưng tôi nhìn thấy hơn cả thế. Bà chủ chui vào trong xe, kéo lấy anh chủ… hôn chụt một cái, rồi hai người mặt sát mặt nói chuyện với nhau rất tình tứ. Chính vì vậy nên họ không thấy xe tôi và Ryan đi qua. Tôi còn ngoái lấy ngoái để xem lại cho chắc, nhưng cũng giục Ryan đi nhanh khỏi chiếc xe đó kẻo họ nhìn thấy tôi thì cũng không tiện lắm.

Ryan hỏi tôi rằng tôi quen họ sao, tôi nói rằng một là ông chủ tiệm nail, một là bà chủ tiệm spa. Nhưng sự thật là lúc đó tôi cũng rùng cả mình bởi vì bà Mei Chow tuy rằng có đẹp nhưng là… đẹp lão rùi, hix, lại cặp kè với anh chủ có hơn 30 tuổi. Hơn nữa, mối quan hệ của anh này với cô gái xinh đẹp Sheryl Chow thì sao? Yêu cả mẹ lẫn con à? Đừng nói là… yêu cả tôi nữa nhé. Tự nhiên thấy lờn rợn. Đúng là cái chốn này lắm điều kỳ lạ!
Xe đi qua tiệm spa, tôi chỉ qua cho Ryan thấy thôi, cũng không muốn ở lại lâu vì cứ thấy sờ sợ cái đôi kia thế nào đó. Tôi hỏi Ryan xem anh có vừa thấy cảnh cái đôi già già trong xe hôn nhau không? Ryan nói rằng anh không để ý.
"Anh nghĩ gì về việc một bà già 60 tuổi yêu một anh chàng mới có hơn 30 tuổi?".
Ryan phá lên cười: "À thì ra là thế, tình yêu là phi tuổi tác mà Kin".
"Vâng, phi tuổi tác nên ta yêu ai cũng được?".
Tôi "kết luận" đầy mỉa mai. Kể ra thì, họ yêu nhau cũng không có sao, nhưng nếu yêu cả cô con gái nữa thì tồi tệ quá Tôi quá đỗi tò mò đi. Anh chủ của tôi phức tạp hơn tôi tưởng nhiều!
Ryan chêm vào:
"Và bởi vì cả hai bọn họ đều giàu có, nên họ có thể gấp đôi sự giàu có của mình lên, tuổi tác chả là cái gì cả, em có nghĩ thế không?"
Ha ha, Ryan có một suy nghĩ rất… châu Á đây.
Tôi chợt nhớ lại cái phản ứng của cô Sheryl, không lẽ cô ấy hỏi dò tôi về mối quan hệ của anh chủ và bà chủ? Chứ không phải là với tôi? Eo ơi sao mà họ phải sống phức tạp thế?

Ryan kể rằng anh rất thích biển. Ngày trước bố anh làm hải quân đi viễn xứ khắp nơi và ông hay kể cho anh nghe về những hòn đảo ông tới. Tôi hỏi anh có thích ngọn hải đăng không? Bởi nơi tôi sống trên đảo có một ngọn hải đăng đã cũ rất đẹp. Khi nào trời sáng và nắng ráo tôi sẽ rủ anh đi bộ về cuối đảo chơi. Mắt Ryan sáng rực lên, anh nói mình thích đi biển hơn là học y. Dù sao, là một bác sĩ, hay là nha sĩ, cũng quyến rũ lắm chứ.
Ryan hỏi tôi có thích xem phim không. Anh muốn rủ tôi đi xem phim. Tôi biết anh là tuýp người rất bận rộn. Có vẻ anh đang cố gắng để đưa đón tôi đi chơi, hoặc anh đang cố gắng "bù đắp" cho những gì xảy ra. Tôi nói rằng đừng lo, tôi không buồn vì chuyện buổi chiều, và tất nhiên đồng ý đi xem phim, bất cứ lúc nào anh rỗi rãi.

Chúng tôi nói chuyện khá nhiều. Tôi nhận ra Ryan là một người đàn ông sống rất tình cảm cho dù đôi lúc anh cũng khiến tôi hơi giật mình nếu không cười, vì trông… lạnh quá và có vẻ hơi khó gần. Có lẽ do ngoại hình, chắc hẳn khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp ở ngoài đời, ta cũng thấy phần lớn là họ toát ra vẻ… khó gần. Tôi cảm nhận vậy!

Xe về đến nhà, Ryan hỏi tôi: "Em vẫn chưa sẵn sàng cho một nụ hôn đúng không?" Tôi đỏ cả mặt, và nói rằng anh có thể hôn tôi… lên má. Chừng nào tôi còn chưa rõ mối quan hệ của anh với cô trợ lý hay là… cô nào khác thì tôi không cho hôn… đi đâu hết, cho dù nếu mà được thế thì… tuyệt làm sao?". "Được thôi, anh sẽ hôn lên má, nhưng đôi môi em mới là mong ước của anh", Ryan nháy mắt. Ryan không hôn lên má mà cắn nhẹ vào tai tôi khiến tôi nóng cả người (tôi thích hành động này hơn cả hôn), rồi hít hít mái tóc. Hành động quen thuộc Ryan đã luôn làm kể từ ngày tôi gặp anh.

Trở về nhà, cảm thấy hơi… hoàn hồn. Một ngày thu hoạch đáng kể những sự kiện khá hay ho. Bây giờ thì tôi nghĩ chúng bình thường, chứ ngày đó tôi cũng suy nghĩ nhiều và thấy chúng… lạ lắm. Tôi tự nhủ: "Đến tuổi cuộc sống nó phải phức tạp thế".
Đêm đấy khó ngủ thật, toàn suy nghĩ về Ryan, về anh chủ, bà chủ, nàng Garbriel và nàng Shery Chow, và cả ông già viết tiểu thuyết nữa. Ngày mai đi làm, có cả tá điều thắc mắc về anh chủ, nhưng tế nhị thôi.
Không ngủ được nên tôi tới tiệm nail sớm. Anh chủ ngạc nhiên khi thấy tôi đến sớm. Hôm nay cô làm cùng cũng đã đi làm, tôi thấy đỡ ngột ngạt hơn khi phải chỉ có mình tôi và anh chủ. Chả hiểu sao hôm nay tôi nhìn mặt anh chủ cứ thấy nét… đểu đểu. Tôi hỏi:
"Sao bữa có bạn em gọi tới hỏi em, anh không đưa máy cho em?".
"Ủa là hỏi em hả? Mà hồi nào vậy?".
"Hôm nọ, thứ bảy đấy, anh ấy tên là Ryan. Sao anh không đưa máy cho em?".
"Ủa, anh không thấy có nói mà. Anh chỉ thấy có hỏi khách là cô Lyn (là cô làm cùng đó) thôi mà cưng?".

Mặt anh này chối như thật, xạo quá đi. Thôi tôi chả trách nữa, tôi dặn Ryan gọi về nhà, đằng nào ban ngày tôi cũng chả đi đâu được. Nhưng thấy có gì đó thất vọng và đổ vỡ!
Có lẽ Billy cũng hiểu là mình đã làm sai. Anh dịu giọng và hỏi han tôi rằng tôi đã có bạn trai rồi sao. Tôi nói rằng tôi chẳng có ai cả, tôi không thích có bạn trai.
Billy cười, tôi bắt đầu thấy ngài ngại cái chốn này. Và hôm đấy, chúng tôi nói chuyện với nhau ít hơn. Billy rất hay nhìn thái độ của tôi, tôi vờ không để ý. Thứ hai cũng ít khách, tôi hay ra ngoài chơi cho dễ thở! Tôi wax lông mày ngày càng lên tay và khách tới tìm tôi bắt đầu đông.
Tôi cũng để ý, Billy hay có điện thoại bằng tiếng Hoa. Giọng nói rất truyền cảm, đích thị là nói với… gái, là Sheryl hay bà Mei đây? Tôi không hiểu lắm mối quan hệ của họ. Billy thấy dường như tôi thắc mắc về gia đình của Sheryl. Anh nói rằng gia đình của bà Chow là gia đình quý tộc rất danh tiếng từ thời Mãn Thanh. Bà của Mei Chow là một Cách Cách gì đó, tôi không nhớ nữa. Sau này gia đình tản sang Anh, Mỹ và Hong Kong hết. Sheryl sinh tại Hong Kong nhưng em gái sinh tại Mỹ. Đúng là gia đình quý tộc không có sai.
"Sheryl xinh thật đấy nhỉ, trông dáng cả hai mẹ con rất quý phái". Tôi nói:
"Ô, nhỏ em mới xinh nè, khi nào em gặp nha!".
Hừm, lại em nữa!
Một ngày thứ hai không vui vẻ cho lắm, anh Billy cũng buồn buồn, chắc do tôi không vui.
Lại tới thứ ba, tôi xuống spa. Lần này tôi cũng nhìn bà chủ thấy… khang khác, rất khó tả.

Cô gái người Việt hôm nay cứ tíu tít, hỏi tôi Valentine có gì vui không? Tôi nói vui lắm. "Ahh, xạo ghê, thế mà nói là chưa có bồ". Hôm nay cô gái này về sớm vì có việc. Tôi 5h mới về. Và xuống bến tàu điện ngầm, nhân vật tiếp theo lại xuất hiện, nhảy thẳng đến mặt tôi. Đây là người mà sau này về Việt Nam được đông bạn bè của tôi biết tới nhất, một số người đã được diện kiến rồi đấy. Một vỏ bọc hoàn hảo cho tôi sau này. Lại là ai đây?
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:42 am

Phần 16


Hoa Oải Hương


Người đàn ông tên là Ronie. Một chàng trai lai Việt Nam và… Tây Ban Nha (của châu Âu chứ không phải là châu Mỹ). Đó chính là anh chàng người yêu của cô gái Việt Nam ở tiệm spa (quên chưa giới thiệu cô gái đó tên là Huyền, tên tiếng Anh là Helen). Một anh chàng rất đẹp trai nhưng nhỏ con. Anh ta đi tới, tỏ ý muốn làm quen và nói chuyện với tôi ngay. Việc đầu tiên là tôi nhìn quanh xem có cô nàng người Việt kia ở đó hay không.

Thật ngạc nhiên là họ không đi cùng nhau. Ronie nói bằng cái giọng miền nam rất khó nghe, không rõ là thuộc vùng miền nào trong đó nữa. Cũng phải một lúc tôi mới hiểu được Ronie đang nói chuyện gì với tôi.
"Anh là Ronie. Anh coi thấy em dăm ba lần ở tiệm spa rồi, em là Hà Kin đúng hông?"
"Vâng, anh là bạn trai của Helen à? Sao hai người không đi với nhau vậy?".
"Cô ấy về trước rồi, anh qua dây có việc tinh cờ làm quen với em luôn"."
Có nghĩa là tình cờ?
"Dạ, có gì đâu ạ, sao lại muốn làm quen ạ?".

"Lần đầu tiên anh thấy em ở tiệm spa đó, anh đã rất ấn tượng. Anh dự định phải nói chuyện với em một lần". Tôi không thoải mái cho lắm vì tôi không thích lằng nhằng dây dưa với cô gái kia. Và mặc dù cũng quen với việc được làm quen như vậy nhưng chả hiểu sao tôi thấy hơi ngại. Vì thường như vậy là người ta có ý với mình.

Ronie có một đôi mắt màu nâu nhạt rất đẹp, chiếc miệng nhỏ và một ngoại hình cực kỳ khó đoán tuổi. Tôi nghĩ anh chừng 26 gì đó. Sở dĩ nói Ronie được nhiều người biết tới vì sau này về Việt Nam, đây là nhân vật duy nhất được tôi nói tới và vì một số bạn bè tôi ở K27 Học viện Quan hệ Quốc tế đã được gặp khi sang New York thi luật (và được các bạn khen đẹp trai nức nở).

Ronie nói rằng mấy lần định "rình" tôi ở bến tàu để nói chuyện nhưng vì tôi đều đi rất nhanh và vì Ronie hay phải đi với Helen nên không có cơ hội. Tôi không tỏ ra mặn mà cho lắm nên trả lời nhát gừng. Tôi cũng không muốn Ronie đi cùng với tôi tới bến vì anh chàng này sẽ bám theo tôi tới tận nhà cho mà xem: Với lại có ai nhìn thấy chúng tôi đi với nhau mà tới tai Helen thì không hay chút nào.
Manhattan nói riêng và cả New York City nói chung dường như khá nhỏ bé vì con người rất hay chạm mặt nhau. Có ngày, tôi đi ba lần đều gặp một người ở trên cùng toa tàu điện ngầm. Và thậm chí cả mấy người vô gia cư quen thuộc cũng được gặp đi gặp lại khắp nơi. Vậy nên lỡ may bạn tới New York mà bị tiếng sét ái tình giống như tình cảnh trong bài hát "You are beautiful" của James Blunt hay là như tôi với Ryan thì cũng không phải là vô vọng khi đi tìm người đâu nhé!".

Ronie nằng nặc xin tôi số điện thoại nhà. Được biết Ronie đang làm ở một tiệm nail trên phố Harlem, chủ tiệm là mẹ của Helen. Mẹ của Helen rất muốn hai người thành đôi để sau này Ronie sẽ thay mặt "mẹ vợ" quản tiệm. Nghe nói Ronie cũng là một thợ lành nghề và được rất nhiều khách hàng nữ là thích (thì nhìn chàng cũng lung linh ra phết đấy mà). Tôi hỏi khi nào thì hai người sẽ cưới Ronie nói rằng anh ta là một người thích bay nhảy và không sẵn sàng cho cuộc sống gia đình. Ronie mới chỉ đến New York được hai năm. Thời gian trước đó anh ta làm nail ở Florida, là con nuôi của ông bà chủ tiệm dưới đó, nhưng theo chủ nghĩa xê dịch nên đi lung tung. Có thể anh ta sẽ lại chuyển đi bang khác một thời gian nữa. Bố mẹ của Helen có vẻ dùng chiêu con gái để giữ Ronie lại. Nghe nói họ là người Bắc di cư năm 54, tính tình vẫn đặc sệt chất Bắc, tính toán khá lâu dài và hiển nhiên không phải lôi con gái ra cho Ronie chơi bời. Ronie cảm thấy rất khó xử. Đấy, đại loại bắt đầu được nghe trút như thế đấy.

Qua nói chuyện cũng đủ biết đây là một con người khá đào hoa, tính lình phóng khoáng, có tài (là cạ cứng của tiệm nail mà), nhưng có vẻ hiểu biết về Việt Nam và xã hội hơi hạn chế. Ronie có mấy câu hỏi cực kỳ ngây thơ kiểu: "Ở nhà em có thấy mấy gã Việt kiều hay đứng trước cổng trường Đại học săn ghẹ không?" (Ghẹ chỉ là gái). Ronie cũng nghĩ rằng tôi ngây thơ lắm. Chắc hẳn anh chàng này không biết rằng hiểu biết về New York anh ta chẳng bằng một phần mấy tôi. Tóm lại là, tôi không có cảm tình cho lắm. Tôi cho Ronie số điện thoại tiệm nail của Billy. Kể đôi lúc buồn ngủ quá anh ta gọi đến cho tôi tỉnh ngủ và trêu tức Billy cũng là một điều hay. Ronie nói nhiều và đa phần tôi phải cảnh giác trước những gì anh ta dò hỏi. Tôi thắc mắc Ronie bao nhiêu tuổi tôi nhìn anh la không tới 26 tuổi. Ronie nhe miệng cười đắc chí và không nói gì. Tôi đã phải đi quá khu đảo để Ronie không biết thực sự tôi ở khu vực nào. Tôi giả vờ lên một phố khá xa đảo một đoạn, đợi Ronie đi khuất tôi sẽ bắt tàu đi ngược lại. Thật là mất công nhưng không có cách nào khác.

Ronie đòi đưa tôi về tận nhà nhưng tôi bảo được rồi vì tôi còn đi xe bus nữa. Anh ta cũng biết ý và nói hẹn gặp tôi. Trước khi chia tay còn bảo tôi nếu muốn wax lông mày ra tiền thì tới chỗ anh ta làm rất đông khách! Điều này khiến tôi suy nghĩ, vì không phải là tôi cần khách, mà vì tôi bắt đầu sợ thái độ của Billy và đến một lúc nào đó có thể tôi sẽ phải ra đi…
Tôi về và muốn gọi điện cho Ryan nhưng số của Ryan chỉ có voice message, gọi liên tục mà không được. Tôi đồ rằng có thể Ryan đang ở một nơi sóng yếu hoặc dang đi tàu điện ngầm, hoặc tắt máy. Tôi cứ thấy chan chán.

Thế rồi 11 giờ, đang xem Friends thì có điện thoại. Tôi nhấc vội. Thật tiếc, đó là Billy. Billy hỏi tôi làm gì và đã ăn uống chưa, sao không đi chơi. Chuyện nhạt như nước ốc và tôi cũng chẳng hứng thú tiếp. Billy lại bảo mai dẫn tôi đi ăn nhé, tôi lại ngài ngại. Billy nói, ngày mai sẽ dẫn tôi đi gặp em gái của Sheryl. Cuối cùng, vì sự tò mò và vì vẻ đẹp qua miêu tả mà tôi đồng ý đi. Billy lại ấn định ăn tối, rồi có thể đi xem phim. Câu nói này làm tôi nhớ tới Ryan. Sao hôm nay Ryan không gọi cho tôi nhỉ? Tôi cũng không hiểu Billy và cô bé kia sẽ có thái độ thế nào. Họ toàn là những người kỳ lạ, tôi nghĩ thế!

Lại một ngày buồn tẻ trôi qua. Tôi và Billy ít nói chuyện với nhau hơn. Tôi không biết có phải tôi đang cường điệu hóa thái độ của tôi lên không, vì thực ra đã có chuyện gì xảy ra đâu. Billy cũng không biết tôi đã nhìn thấy gì nên anh ta cũng tỏ ra khó hiểu.
Buổi chiều, Billy nói rằng cô bé sẽ tới đây và 3 chúng tôi sẽ đi với nhau. Cô bé đang thực tập gì đó ở khu vực này, đang học một trường "Art and Design" nổi tiếng của công ty thời trang New York.
Và tôi đã được gặp "cô bé" ấy. Một cô gái mà vừa bước vào tôi đã giật mình vì… xinh đẹp. Kiểu xinh đẹp cực kỳ ưa nhìn và cực kỳ quý phái. Bà khách tôi đang quét sơn tay vừa ngoái nhìn thấy mà cứ há hốc mồm nhìn.
Tôi thấy ghen tị vì bình thường bà ấy vẫn khen tôi xinh, nhưng giờ thì tôi không là đối thủ. Cô gái ấy có một cái tên rất dễ thương: Lavender - Hoa Oải Hương. Nghe chừng tên tiếng Trung cũng chính là Hoa Oải Hương.
Lavender được gọi ngắn gọn là Lave. Lave có một làn da trắng mịn tuyệt đẹp, mái tóc đen dài óng, lông mi dài cong vút và một cái miệng cực duyên. Cô có hai lúm đồng chinh nhỏ xíu, một chiếc mũi thẳng dài nhưng hơi hếch bên cánh mũi, và một cái khuyên mũi nhỏ xíu rất đáng yêu. Kiểu xinh rất duyên mà người ta ngắm mãi không chán. Nếu cô chị Sheryl xinh sáu thì Lave phải xinh mười. Và nói thật rằng đó là cô gái châu Á đầu tiên trong cuộc đời mà tôi thấy xinh tới như vậy, kể cả diễn viên Hong Hong cũng phải xách Mercedes chạy theo dài.

Lave còn khá cao nữa. Mặc một chiếc áo choàng trắng có mũ và đôi bốt trắng, Lave cao hơn cả Billy, người cũng đã phải trên mét bảy. Tôi đồ rằng Lave còn có thể là người mẫu nữa. Một cô gái như vậy về Việt Nam khó sống lắm đây. Tôi nghĩ thầm. Cô gái xinh đẹp quá làm tôi đã thấy ngại không dám đi bên cạnh rồi. Lave rất thân thiện khiến tôi thấy dễ gần hơn. Cô rất hay cười, còn hay cười hơn cả tôi. Billy ghé tai tôi: "Nhỏ đẹp hôn?" Tôi phải thốt lên: "Quá đẹp?" Cô gái đẹp và một cái tên cũng đẹp Một người thế này thì bao chàng trai phải vây quanh đây?

Hôm nay ba chúng tôi sẽ đi ăn ở quán ăn Nhật trên Times Square. Lave nói bằng một thứ tiếng Anh khá chuẩn vì sinh ra ở đây. Lave đang học làm nhà thiết kế, tính tình trông vậy mà khá trẻ con so với vẻ bề ngoài quá hoành tráng đó. Dường như Lave rất thích tôi, chưa gì đã hứa dẫn tôi đi xem chỗ này chỗ kia, show thời trang này nọ. Trong cuộc nói chuyện của Lave với Billy hay nhắc tới một người nào đó tên là Josh, có thể là bạn trai của Lave. Vì Billy hay hỏi hôm nay hai người đã gặp nhau chưa?
Chúng tôi đi ăn, Lave nói rất nhiều. Cô gái xinh đẹp nên lúc nàng dạo chân trên phố cả già lẫn trẻ trai gái đều ngoái lại nhìn, còn huýt sáo nữa. Tự nhiên thấy mình thấp bé và xấu xí ở bên cạnh. Nhưng mà cả tôi và Lave đều gây sự chú ý khủng khiếp, và Billy xem chừng khá tự hào về điều đó.

Đó là hoàn cảnh tôi làm quen với hai con người, hai con người sẽ tạo cho các bạn cực kỳ nhiều bất ngờ ở những phần sau của câu chuyện. Đặc biệt Lavender - cô gái mang tên Hoa Oải Hương, những chuyện đã xảy ra với cô, gia đình, sắc đẹp, tình yêu… có thể viết thành một kịch bản phim thể loại bi kịch tuyệt hay! Tôi sẽ dành một phần tự truyện của mình để nói về nhân vật xinh đẹp này?
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:42 am

Phần 17



Lave nói rất nhiều nhưng nhát lại xị mặt xuống và phụng phịu với Billy bằng tiếng Quảng. Dưới ánh đèn cái khuyên mũi của Lave nhát lại ánh lên xinh ơi là xinh, và nó khiến sau này tôi về bị ám ảnh. Lave nhát lại ngó điện thoại ý chừng chờ xem có ai gọi điện hay không. Tôi chợt nghĩ, nếu mình có một cái điện thoại như thế chắc cũng đang mong ngóng chờ được Ryan gọi điện như vậy.

Chàng Josh nào mà may mắn thế nhỉ? Được sở hữu một cô gái như thế này chắc cũng chẳng phải dễ dàng gì.
Tôi ngồi ngắm Lave một lúc, rồi cũng bắt đầu hoạt khẩu, vì tính tôi tò mò, không hỏi chuyện không được.
Trước tiên là tôi khen, vừa khen vừa ngắm. Lave rất thích thú, nàng ngoái bên phải, rồi lại bên trái cho tôi ngắm và cảm ơn rối rít. Đồng thời không quên… khen lại tôi là xinh và đặc biệt không kém, làm tôi cũng phổng cả mũi (tội gì?).
"Tớ đoán cậu có cả tá bạn trai?".
"Cậu nghĩ thế à? Ai cũng nói thế, nhưng tớ chỉ yêu một người thôi. Ý tớ là, đôi lúc trái tim chúng ta cũng bị khuấy đảo bởi rất nhiều anh chàng thú vị ngoài kia, nhưng rồi ta lại quay về với một người duy nhất ta yêu. Tớ là thế đấy, tớ thích nhiều anh lắm, nhưng tớ chỉ yêu một người thôi và… (Cứ hỏi một câu thì Lave lại trả lời bằng một tràng).
"Ngắt lời) Chắc bạn trai cậu đẹp trai làm, tớ nghĩ thế?"
"Ah, anh ấy tuyệt vời đ* chịu được, người đàn ông tuyệt vời nhất trên trái đất này. À, ha ha, xin lỗi…"

Tôi phì cười vì kiểu nói chuyện vô tư của Lave, rất là American girl, và rất phóng khoáng. Chỉ thế cũng đủ hiểu nàng đang yêu bạn trai mình thế nào. Thôi, thế là có thể loại khả năng Billy dang cưa nốt cô con gái xinh đẹp nhà người ta rồi.
"Cậu có sống cùng chị gái Sheryl không?".
"Cậu gặp chị ấy rồi à?" Rồi Lave quay sang Billy trợn mắt:
"Đáng nhẽ anh nên để em gặp bạn ấy trước chứ? Anh cứ đưa cô bạn này đi khắp nơi à?" Rồi Lave quay lại tôi:
"Tớ nghĩ cậu cũng có bạn trai rồi đúng không?"
Câu hỏi này của Lave tự nhiên khiến tôi thấy hơi buồn buồn. Vì cảm giác tôi và Ryan tới lúc này thực sự không đem lại cho tôi sự chắc chắn, vả lại tự nhiên Billy nín bặt ngồi chờ câu trả lời của tôi làm tôi quyết định trả lời là:
"Không, và tớ không có ý kiếm một anh ở đất New York này. Tớ phải quay lại nước mình hè này để học nốt đại học".
"Gì cơ? Cậu sẽ quay trở lại á? Tiếc quá. Cậu sẽ ở đây và làm việc cho mẹ tớ, thế tốt hơn. Tớ nghĩ cậu có bạn trai ở Việt Nam rồi, cậu cũng xinh lắm mà?"
"À không, ở Việt Nam tớ không có".
"Thật á?"


Và chúng tôi cười ầm. Nói chuyện với Lavender thật thoải mái. Thật hiếm khi trong một thời gian không dài mà tôi được gặp nhiều người xinh đẹp tới như vậy. Tôi coi đó cũng là một may mắn.
Điện thoại réo, Lave rú lên ngay và tươi tỉnh hẳn.
Nàng hỏi vu vơ xem chàng kia đang ở đâu, đang làm gì và nhớ nhung ra sao, nàng đang đi ăn, có một cô bạn mới xinh đẹp, và cứ thế cứ thế. Tôi lại phải quay sang nói chuyện với Billy. Tôi hỏi bằng tiếng Việt:
"Lave sống với ai vậy? Chị gái hay với mẹ?".
"Nhỏ sống với mẹ. Chắc phải về sớm vì Mei không thích Lave về muộn, bữa khác xem phim vậy".
"Anh và Sheryl thế nào?".
"Sao em lại hỏi thế?"
"Thôi ăn nhanh rồi anh đưa Lave về đi, hôm nay em cũng mệt không hứng xem phim lắm. Nhưng mà anh nói đúng, bạn ấy xinh quá? Thế này thì bao nhiêu người yêu nhỉ?".
"Oh, nhỏ chung tình lắm, nhỏ chỉ yêu boyfriend của nhỏ thôi".
Tôi gật gù tỏ vẻ hâm mộ. Lave vừa nghe điện thoại vừa cười và đẩy đầy Billy cứ như hiểu được chúng tôi đang nói gì.

Chúng tôi ăn xong và ra về. Tôi tự đi về bằng tàu vì nhà của bà Mei ngược hướng, Lave phải về sớm. Hôm nay tôi vui và thấy dễ chịu hơn nhiều so với hôm đi cùng với bà chị Sheryl. Tôi cũng thấy có cảm tình hơn với Billy vì đã giới thiệu cho tôi Lave, một cô gái dù có không chơi được thì để… ngắm cũng được. Và tự nhiên tôi thấy mình "vị tha" hơn. Billy cũng đâu đến nỗi đâu, tất cả cũng chỉ là ở mức tôi suy đoán thôi. Cứ cho là Billy và bà chủ yêu nhau thì cũng như Ryan nói đó, "tình yêu là phi tuổi tác", còn đã có bằng chứng gì là Billy cặp với cả Sheryl đâu.
Tuy nhiên, tôi thấy Lave tuy nói nhiều và hay cười mà lại thoảng có nét gì đó u sầu, có lúc khuôn mặt xinh đẹp như có thể khóc ngay được. Là tôi cảm giác, hay do những người đẹp thường đem lại những suy nghĩ cho người khác như vậy?
Tôi trở về trên chuyến tàu E. Thấy vui vui vì được gặp Lave, nhưng lại thấy buồn và hơi lo lo về Ryan. Chẳng hiểu sao Ryan không gọi cho tôi nhỉ? Có làm gì hay đi đâu cũng nói cho tôi biết tôi khỏi mong chứ.

Trời lạnh, tôi đi ven sông trở về nhà. Chắc khoảng 9 giờ hơn gì đó. Đi buổi tối ven sông cảnh rất tuyệt vì từ bên đảo nhìn sang bờ bên kia là một Manhattan rực rỡ và những ngôi nhà óng ánh ánh đèn, có những tòa nhà như huyền thoại. Tôi chợt nhớ tới xưa kia, khi tôi ở đây ngày nhỏ, mỗi lần trời lạnh và sương mù, tôi hay lên tầng 32 của nhà ăn cơ quan mẹ khu Riverside và nhìn ngắm toàn cảnh cùng bờ sông bên dưới. Nhớ tới bao giờ cũng thấy hai tòa tháp đôi World Trade Center sừng sững dù đứng ở góc độ nào. Bây giờ thì tòa tháp ấy đã chỉ còn là một khoảng trống của những kỉ niệm đáng thương. Tòa tháp xưa kia là nơi thỉnh thoảng tôi và Hạnh, Giang vẫn trốn vài tiết lên đó chơi, vì nó gần tượng thần Tự Do. Tôi nhớ lại cái cảm giác mình đã khóc khi xem trực tiếp qua CNN thấy tòa nhà bị chọc thủng bởi hai chiếc máy bay định mệnh. Tôi rất buồn vì nơi đó gắn rất nhiều kỉ niệm ngày nhỏ của tôi với vài người bạn, và vì đó là một công trình vĩ đại. Nếu bạn đã từng tới sẽ trực tiếp cảm nhận được sự vĩ đại của nó, thì sẽ biết tiếc khi thấy nó bị sụp đổ. Hôm nay tôi thực sự nhớ tới tòa Tháp Đôi, vì nó cho tôi cảm giác nuối tiếc và rất bất an. Có lẽ do tâm trạng, tôi thấy gì đó buồn và không bình thường trong người. Có thể là vì Ronie, Billy hay là Ryan?

Đứng ngắm ven sông một lúc, tôi cũng hơi suy nghĩ. Có lẽ khi về Việt Nam, bao giờ ven sông và Central Park cũng là hai nơi được tôi nhớ tới nhiều nhất vì chúng đem lại rất nhiều cảm giác và kỉ niệm. Sau này, hình ảnh ông già ngồi viết truyện cũng được lưu vào trong ký ức của tôi.
Gió hơi buốt. Tôi đã về nhà. Việc đầu tiên, tôi lại hỏi có ai gọi điện không?
"Có", thằng em tôi trả lời. "Có một anh tên là Ryan gì đó". Tôi mừng quýnh, thế ra là có gọi sao. Tôi vội vàng nhấc máy gọi điện cho Ryan. Lại không nhấc máy. Một lúc sau tôi gọi lại, thấy tiếng ồn ào, và bên kia là một giọng… phụ nữ: "Ryan không có ở đây " Rồi dập bụp một phát. Tôi hơi sững sờ. Hình như là giọng của Garbriel?

Và điện thoại lại réo lại.
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:43 am

Phần 18


Bothered

Tôi ngại ngần không biết có nên cầm máy lên không, chả biết là ai và có ý định gì. Mà cũng chưa… hoàn hồn nữa. Nhưng điện thoại réo ác quá, tôi không nghe thì bố mẹ tôi cũng thắc mắc mà nghe, thế còn phiền hơn. Thôi thì… nhấc!
"Này này, anh đây, Ryan. Anh gọi cho em nhiều lần nhưng em chưa về". (Tôi tự nhiên thấy tức điên lên được!)
"Garbriel vừa mới nghe máy của anh à? Anh đang ở đâu?".
"Anh đang cùng với ban nhạc. Anh gọi điện để rủ em đi xem buổi biểu diễn tối nay mà không liên lạc được.
"Gar chỉ lấy điện thoại của anh thôi mà, đừng lo, bạn anh lôi cô ấy ra ngoài rồi". (Thế là thấy nhẹ nhàng hơn, lại còn tiếc nữa chứ)
"Em vừa đi ăn tối với một người hôm nay và em để lỡ buổi biểu diễn của anh rồi, chán quá. Anh vẫn đang biểu diễn à?".
"Bọn anh đang nghỉ giải lao. Nghe này, chỗ này xa lắm, nhưng anh sẽ qua chỗ em chốc nữa, em có gặp được anh không?".
"Mấy giờ".
"Khoảng 12 giờ".
"OK, khi nào đến thì gọi em".
"Được rồi cưng, anh nhớ em lắm!"
"Em cũng nhớ anh!".
Vậy là một ngày lo lắng suy nghĩ đã được giải tỏa ít nhiều, dù sao cũng không tệ lắm. Garbriel đúng là cứ hâm hâm thế nào vậy. Thực sự thái độ như vậy khiến tôi khó chịu lắm. Mà cô ta cứ bám theo Ryan mọi lúc mọi nơi như thế nhỉ?

Tôi cũng suy nghĩ về việc phải mua một cái di động. Ở đây di động khá rẻ, 50$ là có thể có một tài khoản của một hãng nào đó cùng với một cái di động tặng kèm khá xịn luôn. Tất nhiên không có sim và chỉ được dùng trong nước Mỹ. Nhưng thế thì tôi phải thực sự đi làm để có tiền. Tôi lại nghĩ tới việc có thể tới chỗ Ronie làm việc.
12 giờ 15 phút, điện thoại nhà réo. Tôi nhấc vội vì sợ bố mẹ biết, mà biết chứ vì nó kêu ầm lên mà. Bố mẹ tôi rất lò mò vì không hiểu tại sao giờ này tôi còn có người gọi, mà tôi cũng đâu phải quen nhiều người ở đây.
"Anh ở dưới tầng một, em xuống đi". Tôi xuống nhà, Ryan đang ngồi trên ghế chờ của phòng lobby. Thấy tôi đi ra từ thang máy anh đứng dậy ngay. Tôi rất muốn đi tới ôm Ryan và nói rằng cả ngày hôm qua và hôm nay tôi rất nhớ anh. Nhưng tôi chưa kịp làm thế thì Ryan đã… ôm tôi trước: "Anh nhớ em nhiều lắm!" Tôi thấy mình nhỏ xíu trong vòng tay của Ryan.

Ryan có một mùi nước hoa rất đặc biệt, tôi không rõ đó là mùi gì nhưng nó gợi nên một điều gì đó cực kỳ đàn ông và ấm áp. Tôi ôm lại anh, anh lại hít hít vào mái tóc của tôi (Tôi biết Ryan thích hít tóc nên đã kịp thời… xịt một ít Este Lauder vào đó). Anh bảo sao hôm nay tôi lại thơm thế.
Ông lễ tân da đen rất quý mến tôi cứ nhìn tôi cười tủm tỉm. Ông ta tỏ vẻ vui mừng và không có gì ngạc nhiên khi tôi có một boyfriend đẹp trai tới như vậy. Ryan hỏi tôi có được ra ngoài xe của anh lượn một vòng quanh đảo hay không? Tôi bảo tại sao không?
Chúng tôi ra xe. Ryan quờ tay bảo tôi ngồi lại gần, nói rằng muốn được nghe tôi hát, tôi có bài hát gì hát được không? "Một bài hát Việt Nam, được không?"
Tự nhiên tôi chẳng nghĩ ra bài gì để hát cả, nhưng tôi cất lên hai câu hát mà tôi rất thích trong bài "Chiếc lá đầu tiên" của Tuấn Khanh: "Sớm thức giấc chợt nghe mùa đông, ứa nước mắt vì tay em gày". Tôi giải thích câu hát đó cho Ryan nghe. Ryan bảo Ryan cũng đang ứa nước mắt vì tay tôi gảy đây. Và anh nắm lấy tay tôi, tay tôi nằm gọn trong bàn tay của anh.
"Buổi biểu diễn hôm nay thế nào?".
"Tuyệt. Em nên có một cái di động để anh có thể gọi điện. Anh đã muốn em ở đó với anh biết bao".
"Em đang nghĩ tới việc mua một cái".
"Hey, anh xin lỗi về chuyện Garbriel lúc nãy. Cô ấy điên lắm, dạo này quái đản lắm. Anh đang cố tránh né cô ta".
"Ha ha, anh bảo anh sẽ bỏ chỗ làm việc mà, anh sẽ bỏ chứ".
"Từ tuần sau, anh sẽ tới làm việc ở chỗ của thầy giáo anh, ông ấy có một phòng nha ở bên Brooklyn. Cũng khá xa nơi anh ở nhưng đi tàu thì cũng nhanh thôi, chỉ khoảng 45 phút, nhưng cũng OK".
"Garbriel biết chưa?".
"Anh không biết, có thể, nhưng dù sao cô ấy chẳng làm được gì mà".
"Anh quen cô ấy lâu chưa?".
"Bố cô ấy là giáo sư ở trường anh, cô ấy học cùng khoa với anh".
"Cô ấy cũng đi học đại học cùng anh à?".
"AHHHHH, em biết rồi. Anh sẽ vẫn gặp cô ấy ở trường mà thôi".

Ryan cười hơi buồn buồn.

Tôi kể cho Ryan nghe hôm nay tôi đã được gặp một cô gái người Hoa cực kỳ xinh đẹp và rất đáng yêu, anh chủ đã giới thiệu cho tôi. Đó là con gái thứ hai của bà chủ tiệm spa.
"Bà ấy có mấy cô con gái rất xinh đúng không? Nhưng anh chẳng quan tâm, em là nhất rồi!"
Tôi cười ra vẻ rất "khiêm tốn". Tôi cũng nói rằng anh là người tuyệt nhất.
Tôi lại nhớ ra thêm vụ về Ronie, và kể rằng có một anh chàng Việt Nam lai Tây Ban Nha muốn làm quen với tôi ở trên tàu điện ngầm.
"Ha ha, cẩn thận cô bạn gái của anh ta nhé. Nhưng anh ta làm sao mà cướp em từ anh được. Mà nghe này, cẩn thận nhé, OK?"
Tôi gật đầu. Xe lái ra phía ngọn hải đãng nhưng trời rét nhìn không được đẹp lắm. Ryan dừng xe, lặng ngắm một lúc miên man. Khuôn mặt anh và ngọn hải đăng phản chiếu gặp nhau qua tấm kính sương mờ lạnh lẽo có ánh đèn hiu hắt ngả vàng, thoảng một nỗi buồn sầu rất đẹp, một hình ảnh tôi lại nhớ mãi. Có thể anh đang nhớ tới bố mình hoặc đang nghĩ về ước mơ được đi biển.


Tôi muốn nói và hỏi anh thật nhiều điều nhưng có lẽ lặng yên lúc đó là tuyệt vời nhất. Tay Ryan vẫn nắm lấy tay tôi, ấm và chặt. Rồi anh đưa tay tôi lên mũi hít và cắn nhẹ một cái. Tôi tựa đầu vào thành ghế mỉm cười, có lẽ tới lúc tôi yêu anh thật rồi.
Anh lại chở tôi quay lại nhà. Trước khi chuẩn bị xuống xe, Ryan kéo tôi lại và hôn lên má, hít rất lâu.
Hôm nay nếu anh bảo hôn lên môi tôi thì tôi… đồng ý đấy. Nhưng chẳng hiểu sao anh không làm thế, có thể anh nghĩ tôi vẫn chưa sẵn sàng. Nhưng tôi thích vậy, tình yêu phải để cho đói một chút, thế mới thật lãng mạn.

Về đến nhà, tôi rất vui và nhanh chóng ngủ ngay. Gần 1 giờ, may mà bố mẹ tôi không để ý gì cả.

Hôm sau tôi tới tiệm nail hơi muộn chút xíu, cũng có vài khách wax lông mày đang chờ tôi. Tôi bắt tay vào làm với ước mơ phải mua được cái di động trong tuần này hoặc chí ít sang tuần sau.
Billy thấy tôi vui nên cũng nói nhiều hơn ngày hôm qua. Anh liên tục hỏi tôi về Lavender. Tôi nói rằng tôi rất thích, nếu tôi có mua đi động, anh nhớ cho tôi số điện thoại của cô ấy.

Buổi chiều, tiệm có điện thoại. Tôi nghe thấy tiếng Billy: "Chờ đã, cô ấy đây. " Rồi Billy gọi tôi. Tôi ngạc nhiên, sao Ryan lại gọi giờ này? Mà đã cam kết không gọi đến đây nữa cơ mà. Tôi nghe máy, và mọi người đoán xem đó là ai?
Đó là Garbriel. Cô ta chắc chắn vẫn giữ tờ giấy liên lạc của tôi, trong đó tôi ghi cả số phone và địa chỉ tiệm nail, số phone nhà. Theo đó ban ngày thì gọi tới đây, buổi tối thì gọi về nhà.
"À mày là Kin đấy hả? Tao cần nói chuyện với mày".
"Có chuyện gì?".
"Ớ, mày biết có chuyện gì mà. Mày đang cướp bạn trai của tao. Nghe này cô gái, cô nên dừng lại đi, hoặc nếu không sẽ bị nghiền nát như khoai tây đấy".

Giọng của Gar rất trịch thượng, và lần đầu tiên tôi phải nghe đe dọa như vậy. Kể thì cũng thoáng sợ hãi, có lẽ khuôn mặt tôi hơi biến sắc vì Billy nhìn tôi đầy lo lắng.
"Tôi chẳng cướp đoạt gì của chị cả và nghe này, đừng có nói chuyện với tôi cái kiểu đó. Tôi không phải loại người dễ dãi mà chị có thể mắng vào mặt tôi đâu?".

Tôi bắt đầu nói to tiếng hơn khiến cả Billy và cô Lyn làm cùng đều phải nín thở. Chắc họ còn ngạc nhiên nữa khi nghe thấy từ "ăn cắp".

Rồi tôi dập bụp máy (cũng ghê gớm phết đấy nhỉ).
Mặt đỏ phừng phừng, tôi ngước nhìn Billy đang há hốc nhìn tôi.
"Trời, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì ạ, con mụ này nhầm người nó cứ bám theo em".
"Nè, nó đe dọa gì hông? Cẩn thận nha, chốn này hông có đùa dâu. Chốc anh đưa em về nhé!"
"Dạ, không cần đâu ạ?".
Điện thoại lại réo. Tôi nhìn Billy đầy ẩn ý.
"Không, cô nhầm số rồi". Rồi Billy cũng dập máy luôn. Tôi thấy biết ơn Billy đến thế. Nhưng người tôi cứ run lên. Tôi định lấy máy gọi cho Ryan kể câu chuyện nhưng có lẽ nói ở đây không tiện, có thể chiều về.

sáu giờ, tôi xuống bến. Và tôi đã giật bắn mình khi thấy Garbriel đã chờ sẵn ở đó!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:43 am

Phần 19


Vác một bộ mặt nghiêm trọng, Gar đứng ở ngay lối rẽ xuống để đảm bảo sẽ không để lọt tôi. Chiếc mũi đỏ ửng vì gió rét, dường như Gar đã đứng ở chờ ở đây khá lâu và phải biết chắc chắn rằng tôi chưa về nên mới kiên nhẫn như vậy. Chợt nghĩ, Ryan quả có sức hấp dẫn, anh chàng đã để bao nhiêu cô gái phải chịu giá rét như thế này đây nhỉ?

Garbriel nhìn thấy tôi và tiến tới rất nhanh:
"Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?"
Tôi chưa kịp phản ứng.
"Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?" Garbriel nói liên tục câu nói đó đến nỗi tôi phải thốt lên:
"Được thôi được thôi, nhưng về cái gì? Ryan? Tôi không thích nói về anh ấy?".
Và Gar lại tiếp tục như bắn súng liên thanh:
"Chúng ta nói chuyện được không? Chúng ta nói chuyện được không?"
Thật là khó chịu, tiến thoái lưỡng nan. Tôi thấy khó:
"Rồi rồi, nói đi?".

Garbriel nắm lấy tay tôi lôi đi xếch xệch, khiếp quá. Dù sao cô ta cũng cao hơn tôi một tí, khỏe thì khỏe hơn nhiều nên tôi không thể nào kịp cưỡng lại. Và thay vì giật tay lại tôi cũng… nắm tay lại luôn, thể hiện như… hai người bạn vậy. Hành động này hình như lại khiến Garbriel rùng mình thì phải. Có lẽ tôi không chicken shit như cô ta nghĩ, và quả thật, tôi cũng chưa bao giờ là người dễ bị bắt nạt cả. Ở đây, những cô gái châu Á hay bị coi là nhút nhát không mạnh bạo, một phần là do truyền thống Á Đông, một phần là do… tiếng Anh kém. Có lẽ Gar nghĩ tôi là một người như vậy. Thật tiếc, cô ta không biết tôi là một cô gái Việt Nam, và cũng không phải là người quá tầm thường.

Gar kéo tôi ra… Central Park. Đứng lại một lúc, cô ta nói:
"OK, nghe này. Tao không biết mày ở cái xó xỉnh nào tới, đang làm cái đếch gì, cái bọn Trung Quốc như mày có khắp nơi và hủy hoại cái đất nước này. Và một điều nữa, Ryan đã là bạn trai của tao từ hai năm nay rồi. Mày có biết vì sao anh ấy lại làm việc ở đấy không đấy là bởi vì anh ấy muốn ở bên cạnh tao. Tao quá mệt mỏi phải đi đề nghị mọi người để cho chúng tao yên rồi. Nói cho mày biết tao không phải là một người xấu, nhưng một khi dính líu tới bạn trai của tao thì tao sẽ làm mọi việc để ngăn cản mày, OK?"

Gar nói tuôn ra một tràng và nói rất nhanh. Tôi cứ đứng nhìn, ý chừng đợi cho cô ta nói cho hết đi, chứ tôi nói cô ta lại cắt thật là mệt. Gar dừng lại vì sự lặng im của tôi và cô ta nghi rằng tôi đã không hiểu… tiếng Anh:
"Mày có hiểu tao nói gì không? Mày có nói được tiếng Anh không?"
"Tất nhiên là tôi hiểu chị nói gì rồi trừ khi chị vừa nói tiếng Trung Quốc? Bởi vì tôi không nói tiếng Trung Quốc?".
"Kệ mày là cái quái gì, vứt đi. Mày hôn anh ấy chưa?"
"Đấy không phải là chuyện của chị. Tôi không hiểu vì sao mình phải ở đây chỉ để cái tai mình bốc mùi bởi những từ ngữ của chị. Những từ của chị là vô dụng, chúng chỉ có giá trị khi do chính Ryan nói. Tôi không biết chị, chị nên để tôi yên đi!

Tôi thoáng thấy sự bất ngờ từ phía Garbriel. Có lẽ tôi là đối thủ nặng ký hơn cô ta nghĩ. Tôi không phải dọa dăm ba câu là sợ và vì… đúng là tôi nói được tiếng Anh, đủ sức cãi lý tốt là khác Có một dặc điểm, đù tiếng Anh hay tiếng Việt, tôi hầu như không bao giờ chửi bậy. Cho dù "đối thủ" của tôi có đầu đường xó chợ đến mấy, nhưng mà rồi họ vẫn phải im hết! Tôi chỉ chửi bậy… một mình những lúc bị hỏng hóc hay đãng trí mà thôi.

Nói xong, không để cô ta nói tiếp, tôi quay ngoắt đầu đi rất nhanh. Tôi nghĩ rằng lúc đó mặt tôi rất đỏ, cả người nóng ran. Tiếng Gar chạy theo, kéo tay tôi từ phía sau:
"Này, nghe này quay lại đây, damn".
Gar vừa kéo tay tôi, tôi hét lên một cái làm những người trong Central Park giật mình quay lại. Gar hơi ngượng ngùng. Cô ta lại kéo tay tôi, tôi lại hét lên. (Tôi hét lên theo kiểu… trêu tức, chứ không phải là kiểu sợ đâu) Mỗi lần hét tôi lại cười lên một cái khiến Gar có vẻ hoảng thực sự, giờ thì biết ai là chicken shit rồi.
"Mày điên thật rồi, damn. Mày bị làm sao thế?" Gar thốt lên, mặt mày nhìn… không thể mê được.

Nhưng cô ta cứ chạy theo tôi. Và thật may mắn, đang đi như ma đuổi thì tôi nhìn thấy Billy đang đứng ngay chỗ rẽ từ cổng Central Park sang phố. Hình như anh đã đi theo tôi. Có thể anh đã biết tôi vừa gặp Garbriel. Tôi vừa đi tới nơi, Billy nắm tay tôi kéo vào trong xe của anh ngay gần đó. Garbriel đứng lại, khoanh tay nhìn đầy bất lực.

"Trời, trời, biết rùi, đụng phải mấy con nhỏ này mệt lắm nha. Cẩn thận nó làm hại đó, chốn này hông có phải chỗ đùa mà nhỏ. Anh bảo rồi, em phải cẩn thận chứ. Có chuyện gì vậy, nói được không?"
Tôi vẫn còn run và ngồi thần ra một lúc. Rồi tôi nở một nụ cười:
"Không có gì, nó không làm gì được em đâu. Hì hì, cảm ơn anh. Mà anh đi theo em đó hả?".
"Thì đó, đóng tiệm xong lái xe qua đây thấy em đi vô trong đó với con nhỏ nên anh dừng xe đi theo đó mà".
"Oạch, nhỡ đâu đó là bạn em thì sao, sao anh phải lo thế?".
"Hông có đâu, anh nhìn thấy cái mặt em không có được vui"
"Thế em phải làm sao bây giờ".
"Thế con nhỏ đó là ai? Em có chuyện gì với nó? Có gì phải call cảnh sát đó, hông có đùa". Tự nhiên tôi cứ thấy rờn rợn.

Tôi xin Billy thả tôi xuống bến xe gần nhà vì không muốn Billy biết tôi ở đảo. Billy năn nỉ tôi một hồi rồi cũng cho tôi xuống. Anh nhìn theo tôi đầy dò hỏi xem tôi có chuyện gì nữa không, tất nhiên không quên lời dặn phải thật cẩn thận và có gì gọi điện cho anh. Chưa bao giờ tôi thấy yêu mến Billy như ngày hôm đó

Trở về nhà, tôi vẫn chưa được bình thường. Việc đầu tiên tôi muốn làm là gọi điện cho Ryan. Tôi muốn nói rõ ràng chuyện này với Ryan. Tôi không muốn bị bám đuổi lẵng nhẵng như vậy, rất mệt mỏi!
Ryan nhấc máy:
"Hey, hôm nay em gặp bạn gái anh đấy Ryan"
"Gì cơ?"
"Bạn gái anh?"
"Ai cơ?"
"Anh biết ai mà?".
"Đừng nói với anh là Garbriel lại đến quấy em".
"Thế đấy. Cô ta tới tiệm nail và hỏi về mối quan hệ giữa anh và em, em mệt mỏi rồi Ryan".
"Ôi Chúa ơi, chó thế?" Ryan kêu lên rồi khẽ… chửi bậy.
"Damn, làm sao mà cô ta tìm được chỗ em làm?"
"Cô ấy có cái tờ giấy nhắn của em định gửi anh mà. Em có ghi địa chỉ tiệm nail lên đó".
"Cô ta có làm gì em không?"
"Cô ấy kéo em ra Central Park và mắng mỏ em".
"Trời, kinh khủng quá! " Ryan gần như hét lên.
"OK, được thôi, anh sẽ giải quyết vụ này, bình tĩnh nhé. Anh xin lỗi, anh xin lồi, ôi Chúa ơi".
Dường như Ryan rất buồn và áy náy vì những gì tôi vừa nói. Đến lượt tôi lại phải… can chàng lại:
"Ôi không nghiêm trọng lắm. Em chỉ không thích bị làm phiền thôi. Em OK mà, không có gì xảy ra cả".
"Anh đang trên upstale (ở phía Bắc thành phố), ngày mai anh sẽ gặp em. Bây giờ anh sẽ gọi điện cho Garbrien. Em sẽ tha lỗi cho anh chứ?"
"Em không thể".
"…Anh em lỗi mà! " Giọng Ryan đã hoảng hốt thực sự.
"Bởi vì đấy không phải là lỗi của anh?".
Tôi nghe thấy tiếng Ryan thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, ngày mai anh sẽ gặp em".
Và thế là qua một đêm mất ngủ. Tôi không tức mà cảm thấy rất khó chịu.

Hôm sau là ngày tôi xuống spa. Cô gái Việt Nam vẫn nhí nhảnh như mọi hôm. Tôi quyết định nói cho cô ta biết chuyện boyfriend của cô ta xin làm quen với tôi. Tất nhiên tôi nói rằng chúng tôi tình cờ gặp nhau mà thôi:
"Ủa, anh ấy làm gì ở đó giờ đây nhỉ?"
Tôi nhún vai.
"Anh ấy nhìn bạn anh ấy thấy hay đó, trông bạn cũng dễ thương mà". (Hix, hung biết có là khen đểu ở trong này hay không nữa).
"Hai người yêu nhau lâu chưa?".
"Cũng năm rồi".
"Chắc sẽ cưới chứ?".
"Ha ha, chắc đợi tui học xong đã".
"Cưới sớm nhỉ?".
"Anh hơn tôi 9 tuổi đó, không có trẻ nữa đâu".
"Hả?"
Tôi há hốc mồm. Tôi không thể tin nổi anh chàng này trông trẻ măng như vậy mà cũng phải cỡ tuổi Billy rồi. Nhìn Billy già dặn hơn hẳn.
"Chiều đến đón chứ?".
"Có chiều nay lại tới đón mà".
Buổi trưa, tôi ra cửa hàng đồ ăn Trung Quốc mua cánh gà ăn như mọi hôm. Ronie và Helen cũng tới, nhìn tôi Ronie cười ngượng nghịu.
"Gặp bữa hôm nọ rồi, chào Ronie".

Tôi chủ động nói chuyện cho anh chàng đỡ ngượng. Trong lúc hai người đứng xếp hàng mua cánh gà, Ronie ngoái lại nhìn tôi nháy mắt. Ôi, đúng là đàn ông!".
Buổi chiều trở về. Tự nhiên bà chủ chạy ra hỏi tôi có ai về cùng không. Tôi ngạc nhiên và nói sao phải thế.
Bà ấy nói rằng, nghe rằng có chuyện và bảo tôi: "Cẩn thận đấy". Tôi lờ mờ đoán Billy bảo bà chủ trông chừng tôi. Hừm, cũng gợn lòng xúc động.
Buổi tối, Ryan gọi điện cho tôi. Anh vẫn ở trên upstate chưa về được, hẹn tôi ngày hôm sau, về sẽ gặp tôi luôn.
Ba giờ sáng. Chuông điện thoại réo. Tôi bật dậy. Cả nhà tôi cùng ngóng tai lên nhhe. Chắc chỉ có thể là điện thoại của tôi. Và đúng vậy, Garbriel.
"Này, MÀY CHẾT ĐI. TAO BẢO MÀY ĐỂ CHO BẠN TRAI TAO YÊN RỒI CƠ MÀ".

Gar hét lên trong điện thoại to đến nỗi thằng em tôi đang ngủ cũng ngẩng đầu dậy hỏi chuyện gì thế. Tôi đưa tay lên miệng suỵt và nói rằng ngủ tiếp đi. Tôi đi vào nhà vệ sinh nghe điện.
"CHỊ ĐIÊN QUÁ RỒI ĐẤY GARBRIEL Ạ. ĐỪNG ĐỂ TÔI PHẢI GỌI CHO CẢNH SÁT".
"MÀY CHẲNG LÀ GÌ HẾT MÀ LÀM TAO SỢ".
Và tôi nghe thấy như Gar… khóc thì phải.
"XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI. F* YOURSELF". Gar rú lên.
"ĐI NGỦ ĐI! CẢM ƠN LỜI KHUYÊN CỦA CHỊ. NHUNG TÔI KHÔNG TỰ F* MÌNH ĐƯỢC. RYAN SẼ LÀM VIỆC ĐÓ! XIN CHÀO".

Tôi to tiếng trở lại, nhưng vẫn giữ phần lịch sự, và dập máy. Tắt hết tiếng điện thoại ở trong nhà.
Đó chỉ là những sự rắc rối đầu tiên của tôi mà thôi.
Lên giường, không ngủ được. Tôi ngồi dậy, bật đèn, tìm cuốn sổ và viết nhật ký, là viết ra cảm xúc và suy nghĩ thì đúng hơn.

Và những gì tôi đang kể lại cho các bạn, là modified từ quyển nhật ký bắt đầu từ ngày hôm đấy!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:43 am

Phần 20


You only stop dreaming when you are dead.


Tôi quyết định nghỉ ngơi ngày hôm sau. Không đi đâu hết, một phần vì thiếu ngủ mấy hôm rất mệt mỏi, một phần vì tôi muốn lang thang một mình đôi chút cho thảnh thơi đầu óc. Thú thực rằng, từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có bạn trai, và tới mức bị khủng bố tinh thần thế này thì lại càng chưa bao giờ. Nên dù có tỏ ra ghê gớm đến mấy thì tôi cũng không tránh khỏi nhiều lo lắng và suy nghĩ. Tôi chợt nghĩ tới ông già hay ngồi ven sông. Đã mấy hôm quên mất ông già này. Tôi có một cảm giác rất yên bình khi ngồi nói chuyện và tâm sự với ông ấy. Tôi muốn gặp ông già để nói chuyện, hỏi ông xem, tôi phải làm gì bây giờ.

Buổi sáng, tôi đi bộ ra ven sông chứ chưa ăn uống gì. Trời càng ngày càng đẹp hơn. Đã sang tháng ba nên hoa bắt đầu nở và cây bắt đầu lấm chấm xanh.

Sau một mùa đông khô cằn băng giá, những mầm non lại lóc ngóc bò dậy phủ lên mặt đất một luồng sinh khí mới. Nó tạo cảm giác của sự hy vọng. Giống như tâm trạng con người, có những lúc tuyệt vọng và u ám, nhưng sau mỗi lần đau đớn, khổ sở, lòng người lại hồi sinh. Tựa như tất yếu của thời tiết, của bốn mùa, của cuộc sống.

Hôm nay ông già của tôi có thêm một người bạn mới đang đứng nói chuyện. Đó là một người phụ nữ đứng tuổi có phong thái vừa cổ điển vừa hiện đại, tất khó tả, nhưng toát lên một vẻ thông minh và cá tính lạ kỳ. Nhìn là tôi cũng muốn bắt chuyện ngay được rồi. Vừa nhìn thấy tôi, ông ồ lên và nhanh chóng giới thiệu:
"Đây là cô bé tôi vừa nói với vô. Kin đấy!" (nháy mắt một cái).
"Đây là Michelle, đạo diễn cinema".
"Ôi wow thật ạ? Hay quá?" Tôi thốt lên. "Cô đang bàn để dựng tiểu thuyết của ông ấy thành một bộ phim đúng không?".
"À, có thể, lại sao không?"

Người phụ nữ tên Michelle quả thật rất cá tính và thông minh. Mặc dù mang chức danh là đạo diễn cinema nhưng ở bà toát ra điều gì đó khắc khổ và bình dân, chứ không lung linh như những đạo diễn Mỹ tôi vẫn thường hay tưởng tượng. Michelle tham gia chỉ đạo sản xuất mấy chương trình thời sự của đài NY 1, đài tin nổi tiếng nhất của New York. Dự định "tâm sự" với ông già này hôm nay đổ bể vì có thêm nhân vật thứ ba, nhưng cũng thú vị chán. Michelle cũng sống trên đảo và bà nói rằng có dăm ba lần nhìn thấy tôi, rằng tôi là cô gái châu Á ấn tượng nhất ở trên đảo. Tôi cảm thấy rất hãnh diện.
"Thế bây giờ cháu đang làm gì thế hả Kín?"
"Đi chơi loãng quãng, kiếm ít tiền và sẽ quay trở lại Việt Nam để học đại học".
"Oh, tuyệt nhỉ. Có thể đến nước Mỹ chỉ để đi chơi loăng quăng, ha ha".
"Công việc của cô thú vị quá, ý cháu là, làm đạo diễn cinema".
"À thực ra công việc của tôi là dạo diễn tin nhưng ước mơ của tôi là phải được là một đạo diễn diện ảnh nữ. Tôi biết bây giờ còn mơ ước thì muộn quá, nhưng chúng ta chỉ ngừng mơ và ngừng làm việc khi chúng ta chết mà thôi!"

Oh, lại một quan điểm tuyệt vời. Có bao giờ chúng ta quá già để thực hiện ước mơ của mình nhỉ? Có lúc con người thật là nhiều hoài bão nhưng họ lo rằng mình không còn thời gian để thực hiện. Đúng rồi, còn sống ngày nào thì còn có thể làm được việc ta muốn ngày đó. Nếu cứ ngồi mà lo thì sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì.

Không thử không thể biết. Có những câu nói tôi chưa hiểu hết ngay lúc đó nhưng về lâu dài nó là nguồn động lực và là quan điểm sống lúc nào mà không biết. Và bạn biết không, bây giờ Michelle đã là một đạo diễn phim ảnh thực sự, chuyên sản xuất các show cho trẻ con ở Walt Disney Chanel, chứ không còn đứng chỉ đạo đọc tin tẻ nhạt trong trường quay nữa. Michelle đã ước được như vậy hơn 20 năm rồi và ba năm kể từ ngày gặp tôi lần ấy, ước mơ của bà đã thành sự thật! Một bài học đáng giá. Chả bao giờ là quá già để ước mơ, nếu thực sự cố gắng.

Cả buổi chiều, tôi nằm ngủ. Tôi mệt nhưng ngủ lại không được ngon lắm, giấc mơ của tôi tràn ngập hình ảnh của Ryan. Đặc biệt là nụ cười và bộ râu quai nón mờ mờ rất quyến rũ của anh. Chỉ vì Ryan có râu quai nón mà sau này bất kỳ khi nào tôi gặp một chàng trai tóc dài và có râu quai nón là tôi giật mình và mang theo một sự cảm tình kỳ lạ. Tới mức, sau này, về Việt Nam, có một lần, đi trên phố, đang phóng lơ đãng thì tôi tình cờ phát hiện ra một người đàn ông, anh ta còn trẻ, có khi chỉ bằng tôi, có râu quai nón và mái tóc dài rất đẹp. Thực sự nếu để ý thì nét nào cửng đẹp, đẹp đến giật mình, đẹp đến xót xa, vì sao, vì đó là một người đàn ông bị… tâm thần, đứng ngẩn ngơ lang thang trên hè phố. Nhưng tôi cược rằng ai để ý sẽ phát hiện ra đó là một người đàn ông đẹp. Và đêm đó tôi cũng đã mơ về người đàn ông này. Tôi mơ rằng, tôi sẽ đem anh ta về nhà, tắm rửa sạch sẽ, "trang trí cho thật đẹp trai, rồi dẫn ra phố chơi, đầy tự hào như ngày nào tôi đi với Ryan. Nhưng thật tiếc, giấc mơ lãng mạn của tôi bị cắt phụt bởi một chi tiết, đó là người đàn ông trong mộng của tôi theo đúng nghĩa này, cứ đi một phát chàng lại dừng lại… lục thùng rác. Khổ thế đấy!".

Sau cơn mộng mị buổi chiều, tôi tỉnh giấc. Hôm nay tôi ở nhà nên sẽ phải nấu cơm. Cả ngày hôm nay không có điện thoại, lạ thật. Thế rồi tôi phát hiện ra tôi đã tắt hết cả tiếng chuông mà quên không bật lại. Nhưng tôi thấy lo, bật lại Garbriel lại gọi thật là phiền phức, tôi không muốn bố mẹ tôi biết chuyện. Vẫn thấy có cả một quả nặng ức chế đè nghẹt, tôi chợt nghĩ tới Hạnh, bạn thân của tôi đang học bên St Johns ở bên Queens. Có thể tối nay tôi sẽ sang nhà bạn ấy để buôn chuyện cho giải tỏa tâm lý. Hạnh là bạn người Việt hiếm hoi của tôi ở đây, chúng tôi đã ở cùng với nhau bên New York ngày bé, và giờ đang ở bên này để học cao học.

Tôi định nấu cơm xong rồi đi luôn vì nhà Hạnh khá xa, lại phải đi bộ một đoạn. Gọi điện cho Hạnh thấy nàng OK, tôi nhanh chóng nấu cơm. Định bụng thứ hai phải mua ngay một cái di động, có gì phiền phức đổ hết vào đó tôi tự giải quyết.


Tối, tôi đến nhà Hạnh. Bắt đầu tuôn ra một tràng để trút cho bõ. Hạnh lo lắng và bảo tôi cẩn thận. Rồi tôi mượn cái di động của Hạnh để gọi cho Ryan, mách một phần thôi, phần vì tôi… nhớ anh lắm. Ryan nói rằng sẽ trở về vào thứ ba tới và sẽ gọi điện ngay cho tôi. Tôi nói về vụ Garbriel quấy rối lúc nửa đêm và điều này có lẽ khiến Ryan hơi hoảng sợ. Rồi anh nói: "Tối nay anh sẽ quay về, ý anh là anh sẽ về ngay bây giờ". Tôi bảo anh không cần làm thế, anh đang làm gì cứ làm nốt, nhưng Ryan không nói gì nữa.

Trên đường trở về nhà, mặc dù thấy thoải mái hơn sau khi trút với Hạnh và vì Ryan đòi về ngay vì lo cho tôi, nhưng tôi thấy vẫn không được vui. Tôi quyết định, sẽ ra ven sông và hét lên một cái. Và tôi hét thật, hét đến rũ cả đầu tóc vang hết cả một khu đảo, hét xong tôi lại cười một mình. Dù sao cũng đâu có ai. Hình như trên cánh cửa một căn phòng của building chỗ tôi hét có người mở cửa sổ ngó xem đang có con điên nào quấy phá bên dưới. Hét xong, tôi lắc lắc đầu và thấy… đã. Thoải mái thật! Cảm ơn ông già viết truyện đã chỉ cho tôi cách xả cảm xúc này.
Về được 15 phút, 11 giờ đêm. Điện thoại lại réo, tôi nhấc vội. Và, bạn biết đó là ai không? Ronie đấy!
"Làm sao anh biết được số điện thoại này vậy?".
"À thì Helen cho".
"Ủa, cô ấy sao lại cho số điện thoại của em".
"À, thì anh nói muốn làm quen với em nên cô ấy cho". Thực ra, tôi đủ thông minh để biết anh ta nói dối.

Anh ta đã lấy số điện thoại này từ di động của Helen. Và tôi vốn không thoải mái cho lắm. Rồi tôi ngồi vào bàn máy tính vừa check mail, vừa nghe điện thoại qua cái giọng khó nghe của Ronie, chả ra Tây chả ra Việt, chả ra Bắc chả ra Nam. Tôi cứ ầm ừ và ngáp liên tục, chả để ý xem Ronie đang nói gì nữa vì mải xem thư. Ronie kể lể còn tôi cứ "thế à", "ah", "oh". trước những dự định, ước vọng nào tương lai, nào gia đình… của chàng đang tuôn ra ào ạt. Thú thực, tôi cũng chỉ hiểu lõm bõm. Thế rồi tôi đã hoàn toàn đứng tim và tỉnh hẳn khi nghe thấy câu "tâm sự" nguyên văn sau đây:
"Em coi thường anh đúng không? Anh không phải là loại người như em nghĩ đâu. Có vẻ em chả quan tâm, em biết anh vẫn làm gì không? Anh vẫn làm ra tiền để CHO DZAI và đi DZLẾT NGƯỜI đó!".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:44 am

Phần 21



Vâng, đúng là buồn cười. Hai chữ "CHO DZAI" và "DZIẾT NGƯỜI", nó nghĩa là "cho giai" và "giết người" đó mà. Phiên âm theo đúng cái giọng của Ronie đấy, đáng sợ chưa?".

Đầu tiên, tôi thót hết cả tim, vì giọng của Ronie rất quả quyết và tự hào khi nói ra những lời nói đó. Tôi cảm tưởng như đó là một lời "dọa nạt" thì đúng hơn. Tôi nghĩ dễ chừng anh này là một tay hifi, tham gia băng đảng, xã hội đen gì đó rồi. Tôi lắp bắp hỏi lại:
"Là… à sao? Anh làm cái gì?".
"Thì đó, anh đâu có save được mấy tiền đâu. Anh toàn cho bạn bè DZAI hết, rùi gửi về Việt Nam DZÚP người nhà đó mà. Anh không ăn chơi lăng nhăng như em nghĩ đâu". Cuối cùng thì, tôi đã hiểu ra vấn đề. Câu nói của Ronie chính là: "Anh cho VAY và đi GIÚP người!" Lúc đấy tôi nhẹ cả người và tôi tin rằng giờ cũng có bạn đọc đến đây nhẹ cả người.
Vừa kịp, tôi lại ngáp một cái và tỏ ý mệt mỏi vì phải đến tiệm ngày hôm sau. Ronie nhắc lại đề nghị về chỗ anh ta làm, nếu tôi muốn có đủ tiền mà mua một cái di động!

Và tôi lăn ra ngủ cái rầm!

Buổi sáng, chưa kịp ra khỏi nhà đã có tiếng điện thoại. Bố tôi nhấc rồi gọi tôi là có người cần gặp. Tôi thoáng chút rờn rợn. Thì ra là Billy, anh ta lo lắng vì hôm qua tự nhiên tôi xin nghỉ, không biết có chuyện gì không và hỏi hôm nay tôi có đến tiệm được không. Tôi trả lời là tôi đến ngay bây giờ đây, Billy vui mừng ra mặt.

Billy có gặng hỏi tôi sao tôi xin nghỉ, phải chăng tôi gặp vấn đề gì. Tôi bảo tôi thiếu ngủ nên ở nhà ngủ mà thôi. Đồng thời tôi rất muốn gọi điện cho Ryan xem anh đã về tới Manhattan chưa, nhưng mà ngại quá, vì tôi không muốn Billy để ý. Lúc này ước có cái di động kinh khủng. Thế là tôi quyết định mượn điện thoại gọi cho Hạnh xin vay tiền để giúp tôi mua một cái. Tôi cũng nghĩ tới việc tận dụng khả năng wax lông mày và sơn vẽ của mình để đi kiếm tiền thật sự. Rồi Ryan gọi điện vào số của tiệm. Lần này, Billy đã biết ý đưa phong cho tôi, vì anh ta biết không thì thể nào tôi cũng biết. Ryan nói đã về tới Manhattan và muốn gặp tôi luôn. Tôi hẹn buổi trưa sẽ gặp nhau.

Buổi trưa, dường như khi gặp tôi Ryan rất vội. Anh quàng tay ôm chầm lấy và hôn tôi một cái lên má ra điều tạ lỗi. Anh rủ tôi đi ăn món Mexico. Giờ tôi mới biết khẩu vị của Ryan. Anh rất thích ăn cái món salad của Mexico, chỉ toàn rau sống có trộn ít bánh mì vụn. Anh ăn tới hai suất liền, làm tôi tò mò cũng ăn thử một suất. Được cái tôi dễ ăn nên thấy gì cũng… ngon. Anh bảo lúc đói là anh thèm món này nhất, thật kỳ lạ, lúc đói người ta lại thèm rau nhất.

Ryan nói rằng Garbriel bây giờ đang hơi "mất tự chủ", rằng khi có thời gian anh sẽ kể cho tôi nghe về chuyện của cô ta, đồng thời "thề" rằng họ không hề có mối quan hệ gì hết. Cứ coi như vậy đi, nhưng tôi nói với Ryan rằng, thế nào thì gặp tôi giải quyết riêng, đừng để cô ta gọi điện đến nhà, rất rắc rối. Ryan nhíu mày rồi… cười:
"Anh hứa mà!"
"Nhưng anh sẽ không phải đánh đổi cái gì đó để bắt cô ta làm thế chứ?" Tôi bất ngờ hỏi.
Ryan nhìn ra ngoài cửa quán ăn về hướng Central Park, ngừng 5 giây rồi bật ra: "KHÔNG, TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG RỒI! " Nhưng anh làm tôi thấy nghi ngờ.
Ryan rất vội nên anh gặp tôi xong là đi ngay. Anh nhắc nhở tôi phải cẩn thận và nói rằng, anh muốn được nhìn thấy ông chủ tiệm nail của tôi. Tôi vui vì hình như anh ghen!
Tôi nói với Billy rằng tôi rất muốn gặp lại Lavender vì tôi thấy nhớ cô gái ấy. Cô gái nói rất nhiều và xinh ơi là xinh. Billy nói rằng, có thể tôi sẽ làm bạn được với Lavender và làm cô ấy vui hơn.
"Nhưng sẽ là khó khăn đấy, Mei không thích Lavender giao du nhiều đâu".
"Không biết bà Mei có thích em không nhỉ? Nhưng bà ấy tốt đấy, vì đã cho em học trang điểm miễn phí. Không biết lấy gì cảm ơn nhỉ?".
"Ah, em học giỏi đi, rồi quay lại giúp bà ấy, thế là nhất đấy!"
"Nhưng tiếc quá, em còn phải đi học, chưa được đi làm".
"Thì bây giờ cứ học giỏi đi".
Tôi gật gù và cảm ơn Billy. Thực ra, tôi rất tò mò về quan hệ của Billy và gia đình bà Mei. Tôi muốn hỏi nhiều hơn nhưng e rằng Billy không thích.
"Thế Sheryl thế nào? Lavender xinh hơn hẳn Sheryl nhỉ? Nhưng Sheryl ít nói và trông dịu dàng hơn".
"Ừ thì Sheryl người lớn hơn mà. Mà nê, hôm nay em có rỗi không?" Dường như Billy không thích nói chuyện về Sheryl.
Billy lại hỏi câu đó, làm tôi… ngại. Tôi bảo không bận nhưng tôi hơi mệt.
"Thế ngày mai đi ăn nhé, có chỗ này rất ngon".
"Anh rủ Lavender đi nhé? Được không?".
"Ủa, anh không chắc cô ấy có đi được không?" Billy ngần ngừ.
"Anh gọi điện đi, hỏi xem nào".

Hình như Billy không muốn nhưng vẫn phải nhấc máy gọi. Thật không may mắn cho Billy, hình như Lavender… đồng ý. Tôi sướng rơn, vì, nói ra mọi người đừng cười nhé, tôi nhớ cô gái ấy thật đấy, không biết vì nói chuyện dễ thương hay là xinh quá nữa, tóm lại là rất ấn tượng! Và tất nhiên, cũng để khỏi phải đi với Billy một mình, cho dù dạo này tôi đã có cảm tình hơn với Billy!
"Bọn mình đi ăn gì? Em thích ăn salad Mexcio?".
"Hả, trời, sao thích mấy đồ đó, nhưng nếu em thích! Buồn cười thật!".
Trước khi về, tôi nhận được điện thoại của Hạnh báo rằng tôi đến nhà Hạnh mà lấy cái di động bạn ấy đang dùng vì tôi cấp bách hơn. Hạnh sẽ mua cái khác, vì bạn ấy lo lắng rằng Garbriel sẽ tiếp tục gọi điện đến nhà tôi khủng bố, cách tốt nhất là tôi có máy sớm để… tự khủng bố lại cô ta!
Tôi gọi điện về nhà báo rằng tôi sang nhà Hạnh, không ăn cơm. Tôi rất vui vì có ngay cái di dộng của Hạnh. Đúng là bạn tốt có khác. Cầm máy lên, tôi gọi ngay cho Ryan để thông báo rằng tôi đã có số và cũng để hỏi số của Garbriel, nhưng mà gọi liên tục cả tối không thấy Ryan nhấc. Tôi đã rất sốt ruột.
Ở nhà Hạnh buôn chuyện khá lâu, ngẩng đầu lên đã 11 giờ hơn khiến tôi cuống quít, vì đi cũng phải gần tiếng mới về đến nhà. Từ nhà Hạnh phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới bến. Đường trơn và lạnh, nguy hiểm nữa.
Ra khỏi nhà Hạnh, tôi gọi lại cho Ryan lần nữa. Và lần này, Ryan nhấc máy khiến tôi tỉnh cả người:
"Em gọi anh mấy lần mà anh không nhấc máy".
"Anh xin lỗi, anh đang lái xe trên dường cao tốc. Đây là số của ai? Của em sao? Em đang ở đâu thế?"
"Anh đang lái xe? Anh đang lái xe đi đâu?".
"Lên phía bắc thành phố, anh phải làm nốt việc ở đấy".
"Ối trời ơi, anh quay lại thành phố chỉ để gặp em rồi bây giờ anh lại quay lại sao?".
"Ừ, vì anh lo quá, anh chỉ muốn chắc chắc rằng em sẽ OK thôi". Anh đã làm tôi suýt khóc khi nghe như vậy. Đi lên upsate cũng phải 6-7 tiếng lái xe. Anh ở đó về chỉ gặp tôi buổi trưa, rồi lại quay trở lại vì công việc chưa xong.
Chắc là anh mệt lắm.
"Chắc bây giờ anh phải mệt lắm, đúng không? Đừng lo nữa. Em có thể tự lo cho mình mà, đừng hoài phí thời gian và sức khỏe như thế này nữa nhé, OK? Hứa nhé?".
"Anh OK mà, anh hứa. Nhưng em đang ở đâu giờ này vậy?"
"Chỉ đang đi ven sông thôi, nghỉ ngơi đi Ryan".
"OK được rồi, đừng lo lắng nhé? Cẩn thận và xinh cho anh nhé, ok?"

Tôi không muốn nói với Ryan rằng tôi đang đêm khuya thanh vắng đi bộ một mình trên một con dốc trơn tuột trời den sì và cực kỳ vắng vẻ bên quận Queens. Kể thì cũng rờn rợn người và cảm thấy nguy hiểm?

Và có nguy hiểm thật, khi tôi bắt đầu phát hiện ra có bóng người lẵng nhẵng theo tôi đằng sau!
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:45 am

Phần 22



Sick people, I m one!


Đó là một người đàn ông da đen. Sở dĩ tôi biết anh ta đi theo tôi chứ không phải là một người đi bộ bình thường trên đường, vì lúc tôi ngoái đầu lại, thấy anh ta nhe răng ra cười, nhìn tôi chằm chằm. Tôi quay đầu, bước nhanh anh ta cũng gần như chạy theo đằng sau. Nếu ai đã đến khu nhà bạn Hạnh thời kỳ đó đều biết rằng đó là một khu vực vô cùng vắng vẻ và tối đen. Thường thì tôi không sợ thật, nhưng lần này thì sợ, vì thấy thực sự có nguy cơ.

Tôi đi được ra tới nơi có mấy cửa hàng nhỏ, đã có ánh sáng và tôi thấy yên tâm hơn. Nghĩ bụng anh ta cũng chỉ theo tới đây. Lúc đó đã gần tới bến. Nghĩ tới việc cả một cái bến dài không có ai ở dưới đó cùng và một toa tàu điện ngầm vắng tanh lại sợ trở lại. Anh ta không dừng lại thật, anh ta theo tôi xuống bến. Và bến cũng… không có ai. Đen thật là đen!

Dưới bến tàu điện ngầm có mấy hàng ghế để ngồi chờ tàu. Tôi ngồi ở một chỗ phía giữa của ga. Anh ta ra và ngồi ngay sát đằng sau làm tôi lạnh cả lưng. Chả lẽ tôi đứng dậy đi ra chỗ khác. Mà tàu buổi đêm thì chờ rất lâu.

Tôi cho chân lên ghế, ngồi chống tay nghĩ ngợi ra vẻ chả sợ và chả quan tâm. Tôi phát hiện ra, anh ta cũng… làm y như thế. Tôi ngoái đầu lại nhìn, anh ta cũng ngoái đầu nhìn tôi, làm tôi giật mình, lại quay ngoắt giả vờ nhìn… cái bảng tàu. Thế rồi, anh ta đứng dậy, đi hẳn ra cái cột ngay trước hàng ghế tôi ngồi, đứng dựa và… nhìn tôi chằm chằm. Vô duyên nhất trần gian luôn. Tôi cũng lại vờ như không quan tâm, bắt chuyện… chơi lúc này là tối kỵ.

Cuối cùng tàu cũng đến. Tôi háo hức muốn lên cho mau để thoát khỏi cảnh bị "mật thám"… công khai thế này. Ai dè, vị trí tàu dừng của tôi lại ở đúng cái toa chắc phải vắng người nhất. Trên toa, chỉ có hai thằng choai choai Hispanic đang ngủ gật. Tôi không kịp chạy sang toa khác, đành lên. Và hắn cũng lên!

Tôi cũng lại ngồi ở vị trí giữa toa, tránh xa hai thằng Hispanic đang bắt đầu tỉnh tỉnh nhìn tôi. Hắn ngồi đối diện với tôi luôn. Thế là tôi nhắm mắt giả vờ ngủ để khỏi phải nhìn nó. Tôi thấy hơi tức vì không mang theo cái minidisc, có nhạc vào chắc sẽ đỡ… sợ hơn. Nhưng mà, nhắm mắt lại thấy… bất an. Nhỡ nó lại gần làm gì mà mình không biết thì càng sợ. Cuối cùng, mở mắt, hít một hơi dài, tôi mở mắt… nhìn lại hắn. Tôi nghe thấy hai chú Hispanic bắt đầu xì xồ gì đó, nhìn về phía tôi. Tức mình, tôi cũng quay ra nhìn bọn nó luôn. Bọn nó cười lên rồi… quay đi chỗ khác, chắc do tôi tia kinh quá. Tôi quay lại nhìn tiếp chú da đen này. Thế rồi tôi đứng dậy, mở toa để đi sang toa khác mặc dù tôi chưa bao giờ thử mở cái cánh cửa chuyển toa đó bao giờ. Cái cửa còn bị tắc nữa chứ. Tức điên lên được, quê nữa. Mãi tôi cũng mở được Tôi đứng dậy, hắn cũng đứng dậy, tôi mở cửa, hắn theo sau. Tôi sang toa mới, có thêm vài người lác đác. Tôi không ngồi nữa, tôi đứng ôm cột. Hắn ngồi ngay gần tôi.

Thế là tôi đứng… nhìn hắn tiếp. Nhìn mãi thì hắn cũng bắt đầu bối rối và nhìn đi chỗ khác. Tôi đứng nhìn không chớp mắt. Hình như chân tay bồn chồn, hắn ngọ nguy rồi… đi ra một chỗ khác xa hơn ngồi. Thế là tôi đi theo, ngắm tiếp. Hắn lại bắt đầu vò đầu bứt tai. Lúc này thì tôi bắt đầu thấy… hay hay, không còn sợ nữa. Có lẽ kẻ đang bắt đầu sợ là hắn. Được một lúc, thấy tôi không buông tha hắn, hắn thét lên: "Cái gì?" Tôi nghẹo đầu và hỏi lại thẽ thọt: "Cái gì? " Thế là cái bến đó, hắn xuống ngay lập tức Đúng là đồ chicken shit. Nhưng đêm đó về đến nhà mà tôi cứ phải vừa đi vừa cười một mình. Có lẽ hắn nghĩ tôi… bệnh hơn hắn! Dù sao tôi đã may mắn vì đó không phải là một người bệnh hoạn thật sự. Ở Mỹ thiếu giống gì!".

Lavender hẹn chúng tôi đi ăn buổi trưa. Billy đóng cửa tiệm và chở chúng tôi tới một quán ăn… Mexico.
Anh định giới thiệu quán ăn nào đó của một người bạn Việt mới mở, nhưng chỗ đó có lẽ hơi xa, chỉ thích hợp đi ăn tối. Lavender vừa nhìn thấy tôi là tíu tít. Chúng tôi trao đổi số điện thoại ngay. Lavender nói rằng sắp có một show thời trang của trường cô ấy học, cô ấy sẽ mời tôi đến xem, nhân tiện giới thiệu bạn trai luôn. Tôi gọi món salad ăn ngon lành. Lavender và Billy tưởng tôi ăn kiêng nên thích rau. Họ bảo tôi đủ gầy lắm rồi.
Lavender công nhận thật là xinh. Anh phục vụ đi ra bê đồ cho chúng tôi mà còn mải nhìn suýt vấp. Mấy anh chàng đầu bếp ngó ra nhìn chúng tôi trầm trồ. Vừa thấy vinh dự vừa thấy mình như đi làm nền cho cô gái xinh đẹp ấy. Tôi nói với Lavender ngày mai tôi sẽ xuống làm ở spa. Bất ngờ, Lavender nghiêm mặt:
"Cậu và mẹ tớ OK chứ?"
"Cũng OK. Tớ và bà ấy không nói chuyện nhiều, nhưng bà ấy cũng tốt lắm".
"Đừng nói với mẹ tớ là cậu gắp tớ nhé, OK?"
"Tại sao?".
"Và đừng nói với mẹ tớ là tớ đi gặp bạn trai đấy! OK? Đừng nói cả cho chị tớ biết nữa".
"Ôi nghe có vẻ nghiêm trọng nhỉ. Mẹ của cậu không biết cậu có bạn trai à? Chắc bởi vì cậu xinh quá nên mẹ phải cẩn thận?".
Tôi cười nhưng Lavender chẳng cười tí nào cả.
"Tớ thích cậu lắm Kin à, nhưng mà có những việc ngu ngốc đang xảy ra. Hy vọng cậu có thể giữ im lặng. Tớ mệt vì mẹ và chị tớ dạo gần đây lắm rồi. Ghét họ lắm!"
Lavender nói mà như muốn khóc. Tôi nghĩ rằng một cô gái xinh đẹp như vậy hay nhận được sự quan tâm thái quá của gia đình, và cho dù có là ở Mỹ thì vẫn là người Trung Quốc thôi.

Nhưng chả hiểu sao từ lúc đấy mặt của Lavender buồn lắm. Cô ngồi nguẩy nguẩy chán chường, như vừa bị rơi hẳn vào một tâm trạng hoàn toàn khác, không còn nhí nhảnh nói nhiều nữa. Tôi nghe thấy Billy nói vài câu tiếng Quảng, ý chừng không muốn tôi hiểu. Lavender chỉ luôn mồm nói: "shit, shit". Thôi, tôi ăn xong suất của tôi đã. Lúc này tôi lại cười nói để hai người vui hơn.

Hạnh gọi điện, nói rằng buổi chiều nay sang tiệm tôi chơi, xem vẽ móng chân móng tay và wax nó như thế nào. Tôi nói rằng sang đây tôi sẽ giới thiệu anh chủ Billy cho.
Ba giờ chiều. Billy có điện thoại, anh ta vội vã đi ra ngoài. Một lúc sau thì tôi cũng ra ngoài để đón Hạnh ở bến tàu điện ngầm. Billy quay lại, tôi giới thiệu Hạnh cho Billy. Tự nhiên Hạnh kêu à lên khiến Billy nhíu mày. Tôi chưa hiểu vì sao. Nhưng rồi họ vẫn bắt tay làm quen.
Hạnh ngồi chơi với tôi đến 5 giờ, tôi xin phép Billy về sớm để dắt Hạnh đi chơi một chút ở Manhattan. Vừa ra ngoài, tôi hỏi sao khi nhìn thấy Billy lại à lên. Hạnh bảo, lúc đến đây bạn ấy có chạy đi mua kẹo cao su và nhìn thấy anh này đang đứng ở góc với một cô gái rất xinh xắn trắng trẻo, hai người cãi nhau gì đó. Cô ấy cứ giật lấy tay của anh này khóc rồi ôm chầm lấy anh ấy.
Hạnh bảo chắc là cãi nhau với bồ. Nhìn đôi này ấn tượng, không ngờ anh ta là chủ tiệm của tôi. Tôi lại nghĩ ngợi, có khả năng là Sheryl.
"Có phải cô gái tóc dài da trắng cũng cao cao không?"
"Ừ, trông hay hay xinh xinh".
"Thế đúng là Sheryl rồi. Lắm chuyện thật!".
Ra tới bến, tôi chỉ thiếu nước suýt rú lên khi lại thấy Garbriel đứng lù lù ngay lối xuống. Tôi kéo tay Hạnh thì thầm: "Garbriel đấy, cái con trợ lý gọi điện 3 giờ đêm đấy". Hạnh nhìn nó và bảo: "Kệ nó". Thấy chúng tôi, Garbriel tiến tới ngay.
"À hôm nay lại có thêm một đứa Trung Quốc nữa đi cùng hả? Cũng đi làm mấy cái lò móng tay ngu ngốc đấy à?".
Tôi và Hạnh tảng lờ và lách Gar đi xuống bến.
Nhưng Gar kéo tay tôi lại rất mạnh, khiến tôi trượt ngã đập đầu vào thành cầu thang choáng váng (lúc này rất trơn vì mưa tuyết đọng). Hạnh rú lên một phát, và mọi người lao tới xem có chuyện gì. Gar thoáng ngỡ ngàng vì biết rằng mình đã thái quá. Cô ta buông một lời xin lỗi cộng một chữ "damn" rồi quay đầu bỏ đi vội vã (trước khi cảnh sát tới).

Tôi thấy âm ấm, có vệt máu chảy xuống ven tóc mai!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:45 am

Phần 23



First kiss


Có lẽ đầu tôi đập phải đúng góc nhọn nhất của cầu thang nên có đâm vào da chảy máu, vết cứa cũng khá nên máu mới chảy xuống nhanh như vậy. Thật may có Hạnh chạy đi rất nhanh ra cửa hàng tạp phẩm mua về cho tôi cái band-aid. Lúc đó có bà già đưa cho tôi mớ giấy tissue để tôi rịt máu. Theo lẽ thường, mà ở nước Mỹ này, tôi có khả năng làm rất to chuyện. Tôi mà kiện Garbriel thì cả cái phòng nha sĩ của bố cô ta cũng không đủ tiền để trả cho tôi. Nhưng tất nhiên tôi chẳng làm thế, tôi biết cô ta cũng không phải hoàn toàn là cố tình. Và kiện cáo cũng chả phải đơn giản. Anh chàng an ninh ở bến đó còn nhảy ra hỏi han tôi và nói rằng tôi có cần gọi cảnh sát tới hay không.

Cũng may mắn, vết thương chỉ đến thế thôi. Tôi cũng phải mắt nhắm mắt mở và choáng váng gần nửa tiếng, ngồi dưới trạm cho tới khi quyết định lên tàu đi về.

Tôi choàng mũ của áo khoác lên đầu để về nhà bố mẹ không nhìn thấy. Ý định đi Manhattan của tôi và Hạnh đành tạm hoãn, tôi rủ Hạnh về nhà tôi ăn cơm.

Hôm đấy check mail, được biết tin sẽ có mấy người bạn học cùng khóa K27 của Học viện sẽ sang đây thi luật bằng tiếng Anh, nhưng họ sẽ lên D.C trước, rồi chỉ được xuống New York một ngày, thấy vui vui hơn.
Ngày mai Ryan sẽ trở về và tôi sẽ phải nói chuyện nghiêm túc với anh.

Ronie lại gọi điện thoại. Dường như Ronie là một người rất cô đơn, tôi có thể hiểu được qua những điều anh ta nói và cái cách anh ta tâm sự. Từ từ tôi cũng hiểu, thực ra đó là một con người rất đáng thương. Ba của Ronie là một kỹ sư Tây Ban Nha, sang Việt Nam từ hồi còn chống Mỹ, sau khi đất nước thống nhất ông ta đã về lại đất nước mình, bỏ lại mẹ của Ronie. Ronie mới có mấy tuổi và một cô em gái nữa. Rồi từ đấy họ không còn liên lạc với nhau. Ronie đã có một khoảng thời gian cực kỳ thiếu thốn và bị kỳ thị vào thời kỳ đó. 13 tuổi anh ta được làm giả giấy tờ để đi xuất cảnh sang Mỹ theo diện HO. Từ đấy lang thang nơi này nơi kia, không có gia đình, không biết tình cảm gia đình là gì. Thậm chí hai sợi dây liên lạc gần như duy nhất của Ronie ở Việt Nam là người mẹ và cô em gái cũng rất bi thảm. Cô em gái thì mất tích, còn mẹ mất được vài tháng rồi mới có người báo sang cho biết. Ronie rất muốn có một gia đình, nhưng anh ta lại là một người phóng khoáng, dầy mâu thuẫn. Tôi nói gia đình của Helen rất đông đúc, anh ta sẽ được hòa nhập nếu vào đó. Anh ta nói rằng, anh ta chưa sẵn sàng, và rằng gia đình đó thật quái đản, ghê gớm, mang tới cho anh ta một kiểu cảm giác ràng buộc rất đáng sợ.

"Anh là một thợ giỏi. Anh vào đó sẽ có tương lai làm chủ cửa hàng nail, và cả một gia đình".
"Anh thích gia đình nhưng anh không thích bị ràng buộc".
Anh ta muốn có được thứ tình thương của gia đình, nhưng lại thích kiểu nay đây mai đó, làm từng nào tiêu từng đấy, không cần biết ngày mai sẽ phải ra sao. Tôi hỏi tại sao anh lại tâm sự với tôi? Anh ta nói tôi cho anh ta cảm giác kỳ lạ, vừa có nét gì đó gần gũi, lại vừa có nét gì hoang dại, và rằng có thể tôi sẽ hiểu những gì anh ta nói. Helen, cô ta chỉ biết yêu đơn thuần và đòi hỏi Ronie theo một khuôn phép. Và tôi nói:
"Thế thì anh không biết tôi rồi?".
Nhưng thật sự tôi đã quý mến và nhìn Ronie bằng một con mắt khác. Và có lẽ trực quan của tôi cũng không sai, anh ta cũng chỉ là một kẻ tội nghiệp mà thôi!
Tới ngày tôi xuống tiệm spa. Đầu vẫn còn hơi nhức và phải cẩn thận vì sợ nó lại tóe máu lần nữa. Hôm nay tôi chờ điện thoại của Ryan, tôi rất muốn nói chuyện với anh và không muốn thông báo chuyện gì đã xảy ra kẻo anh sốt ruột. Cũng chưa chắc hôm nay tôi đã gặp được Ryan, vì có thể anh sẽ rất mệt mỏi.

Hôm nay cả Helen và Mei đều bỗng thấy vui vẻ.
Với Helen tôi có cảm giác như cô ta đã biết chuyện Ronie nói chuyện với tôi hay sao vậy, cái này gọi là "có tật giật mình" đây mà. Còn bà Mei thì nhìn cứ âu sầu và lạnh lùng sao vậy. Tôi không biết đấy là do tôi suy đoán vì "biết chuyện" hay là họ có vấn đề như thế thật.
Thế rồi, bà Mei tiến tới hỏi tôi:
"Cô gặp mấy cô con gái của tôi rồi đúng không?. Sheryl và Lavellder ấy?"
Thật khó xử, với Sheryl thì không sao, nhưng Lavender có dặn rồi, nhưng chả biết sao, tôi đành phải nói thật.
"Vâng đã gặp, cả hai. Billy giới thiệu họ cho tôi.
"Khi nào?"
"Vài ngày trước đây".
"Gặp cả hai cùng lúc à?"
"Không, riêng".
"Như thế nào?"
"Chỉ là đi ăn tối cùng Sheryl và ăn trưa với Lavender". (tôi cắt đi một buổi ăn tối với Lavender).
"Tất cả là đều do Billy đưa họ đến gặp cô à?"
"Vâng, họ thật là đáng yêu. Nhất là Lavender, bạn ấy rất rất đẹp".(Khen thật lòng đấy)
"Lavender đi một mình à?"
"Bạn ấy đi cùng Billy".
"Cảm ơn, nhưng cô làm ơn không gặp họ nữa được không?"
Ôi một đề nghị hơi "choáng váng". Lúc đó tôi có cảm giác như mình vừa làm việc gì đó tội lỗi to lớn lắm (cho dù chưa biết đó là lỗi gì), và bắt đầu thấy Mei như có vẻ gì đó thật lập dị.
Helen xin số di động của tôi. Tôi thấy lo lo nếu cô ta cũng thấy số điện thoại này trong di động của…Ronie. Tôi cho Ronie để anh ta đỡ gọi về nhà làm phiền gia đình.
Ryan gọi điện. Anh nói anh sẽ về tới New York lúc 6 giờ và sẽ qua spa đón tôi. Thế là tôi mừng rơn, quên cả sự phiền phức bà Mei vừa đem tới. Đành ở lại spa đến 6 giờ vậy.
Tôi thấy Ronie không qua đón Helen nữa. Helen về một mình, tôi hỏi Helen trả lời trống không là vì Ronie bận. Mọi người thật là u ám.
Ryan qua đón, khuôn mặt anh vô cùng mệt mỏi và hàng râu rất sậm màu. Tôi bảo Ryan đừng dừng xe trước cửa tiệm mà ra xa một chút vì không muốn bà Mei và mấy người trong đó bận tâm.
"Ôi trông anh mệt quá. Anh lái xe lâu lắm đúng không? Mọi thứ thế nào?"
Nhìn Ryan của tôi thật đáng thương.
"Mọi thứ đều tốt cả, em thế nào? Em có nhớ anh không?"
"Có chứ, rất nhiều, tất nhiên là nhớ rồi. Bây giờ vẫn nhớ anh, kể cả khi anh đang ở đây".
Và như thường lệ, Ryan kéo tôi lại gần và cắn vào tai, hít lên mái tóc, ấm áp và dịu dàng. Nếu tôi ngồi bên kia, có thể anh sẽ nhìn thấy vết thương đang bị tóc che phủ.

Ryan nói rằng anh đã quyết định chuyển nơi làm việc rồi. Mặc dù hơi xa nếu phải đi từ trường so với nơi cũ nhưng thoải mái hơn nhiều và không dây dưa với Garbriel nữa. Oh, có lẽ lý do nàng ta phát điên là vì thế này đây.

Chúng tôi vào quán Mexico, lại ăn salad Mexico dù lúc đó tôi không thấy ngon lắm. Tôi thấy Ryan rất mệt mỏi và không được vui. Tôi gác lại chuyện về Garbriel, lúc này anh cần được nghỉ ngơi và thanh thản. Thế rồi, anh đề nghị, hai đứa sẽ đến ngọn hải đăng trên đảo nhé.
Tôi gật đầu, và nói rằng, anh cũng nên nghỉ sớm vì quá mệt.
Hôm nay trên đảo vẫn đầy sương, không khí có ấm áp hơn đôi chút. Chúng tôi hầu như không nói chuyện gì với nhau suốt đường đi. Có thể vì Ryan mệt, vì anh đang có chuyện chưa được giải quyết. Trực quan của tôi mách bảo như vậy. Tôi rất muốn hỏi: "Có chuyện gì đang xảy ra thế? Có chuyện gì?" Nhưng nhiều lời sẽ là vô duyên.
Ryan lại dừng xe và ngắm ngọn hải đăng qua tấm kính. Rồi anh nói:
"Bây giờ anh hôn em được không? được không?"
"Hey, em chưa được hôn bao giờ".
Không có câu trả lời, chỉ có một cú xoay người bất ngờ. Anh kéo tôi về phía anh, đặt lên môi tôi một nụ hôn đầu tiên của cuộc đời. Những gì tôi còn nhớ lại, đó là một cảm giác rất… kỳ kỳ, như một cú sốc vậy, chưa kịp phản ứng chưa kịp sẵn sàng. Cả người nóng ran, và nín thở.
Một nụ hôn rất ấm nóng và nồng nàn.
Hey, thế đã là tình yêu chưa? Nếu tôi có nói với ai rằng tôi chưa hôn ai bao giờ, thì là tôi nói dối đấy!
Tựa đầu trên vai anh, tôi cũng ngắm ngọn hải đăng. Hey Ryan, tôi sẽ vẽ tặng anh ngọn hải đăng này. Và đó là bức tranh đẹp nhất mà tôi đã từng vẽ!".
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:45 am

Phần 24



Ryan cho tôi số điện thoại của Hugo, anh chàng đánh trống trong ban nhạc. Anh chàng tôi ấn tượng nhất và cũng là người gần gũi nhất với Ryan. Ryan muốn mỗi lần tôi gọi điện cho anh không được hoặc nếu tôi có vấn đề gì gấp mà không gặp được anh thì tôi sẽ gọi cho Hugo. Tôi cũng dự định gọi điện cho Garbriel để nói chuyện riêng với cô ta.

Ronie hầu như tối nào cũng gọi điện cho tôi. Tôi đã có cảm tình hơn và bắt đầu nói chuyện lại. Dù sao tôi cảm nhận được sự thật lòng và cô đơn của Ronie, hơn cả, tôi có sự thương hại, và người ta dễ dàng đến với nhau hơn bởi tình thương…

Lúc này trời đang là mùa xuân, trên Washington D.C. đã bắt đầu có hoa đào. Mấy người bạn của tôi ở học viện cũng đã sang tới nơi và đang thi luật trên đó. Họ gọi cho tôi nói rằng thi xong sẽ xuống New York chơi và đề nghị tôi làm "tiếp viên du lịch". Hoàng Anh, cô bạn cùng lớp của tôi có gọi điện cho tôi dăm ba lần, tôi bảo xuống NY chơi tôi sẽ dẫn mọi người đi chơi. Thật may, đúng hôm cả đoàn xuống New York thì cả nhà tôi lại lên Washington xem hoa đào, nên tha hồ cho cả hội bù khú. Tôi gọi cả Hạnh xuống ngủ cùng cho vui.

Có lẽ cũng hơi ích kỷ nên tôi không muốn giới thiệu Ryan của tôi cho mọi người, vả lại, anh cũng rất bận, chưa chắc đã đi được. Tôi chợt nghĩ tới Ronie, tôi hỏi Ronie xem anh ta có muốn đi chơi với mấy người bạn của tôi từ Việt Nam sang hay không? Và Ronie đã mừng quýnh, vì thứ nhất, lần đầu tiên tôi rủ anh ta đi chơi, vì thứ hai, tôi đã thể hiện sự quý mến và tin tưởng Ronie hơn. Cái này có lẽ cũng là một kiểu "mưa dầm lâu cũng thấm". Hôm ấy, sau khi tôi các bạn đi trong vòng một ngày tất cả những nơi có thể, từ ra South Feny ngắm Tượng thần Tự Do, ra Central Park chụp ảnh, ra Wall Street, Times Square và cho tới shopping ở chợ Tàu. Tới giờ ăn tối, tôi gọi cho Ronie, anh ta hộc tốc bắt tàu từ trên Harlem xuống chợ Tàu (là hai đầu của Manhattan).

Ronie nói rằng hôm nay anh chàng sẽ khao tất cả bọn tôi bữa tối nhưng hiển nhiên là tôi không đồng ý, bởi vì anh ta khao xong rồi thì hôm sau thể nào cũng không một đồng dính túi. Chúng tôi vào ăn ở quán ăn nơi Billy và Sheryl đã dẫn tôi đến. Mọi người rất chú ý tới Ronie, vì anh chàng trông rất đặc biệt, ấn tượng và không phủ nhận là đẹp trai. Tôi nói rằng Ronie có thể thể hiện như anh ta là bạn trai của tôi với các bạn. Hôm đấy, trên tàu về, Ronie còn ngồi sửa lại cái khăn trên cổ tôi và nhìn tôi bằng đôi mắt "đắm đuối", khiến các bạn cứ gật gù. Và thế là, khi về Việt Nam, tất cả chỉ biết rằng tôi có một anh bạn trai rất đẹp trai lai Tây Ban Nha. Họ vẫn tưởng thế cho tới tận bây giờ, khi có người vẫn hỏi tôi: "Còn là bạn gái của Ronie hay không?".

Lavender vẫn hay gọi điện cho tôi. Cô gái tỏ ra rất quý mến và lưu luyến tôi. Có hôm gọi điện hỏi tôi về kết hợp một chiếc váy màu vàng với một cái áo màu tím thì trông có hợp lý hay không, có hôm gọi điện chỉ để chúc tôi ngủ ngon, dịu dàng y như… Ryan vậy. Và nói rằng tôi chuẩn bị tinh thần để gặp mặt bạn trai Josh của cô đấy nhé. Tôi chợt nhớ tới lời bà Mei, chẳng việc gì tôi phải không chơi với một cô gái đáng yêu như thế chỉ vì bà ấy cả. Tôi rất muốn hỏi Billy thật nhiều về gia đình của Lavender, nhưng dường như đó là một việc quá tế nhị hay sao vậy.
"Lavender và mẹ không hợp đúng không Billy?".
"Rất tồi tệ".
"Em nói nhé, bà Mei không muốn em chơi với Lavender, em không biết là vì sao nữa, em ngại quá".
"Em cứ chơi, kệ bà ấy. Em không nói thì ai biết đâu".
Billy nói rằng anh yêu quý Lavender như cô em gái nhỏ và rất muốn tôi chơi thân với cô ấy, rằng tôi sẽ là một cô bạn tuyệt vời cho Lavender.
"Không rõ em có chịu nổi con nhỏ không? Nhưng nhỏ cũng đáng thương lắm đó".
Tôi nói rằng Lavender không có vấn đề gì mà tôi lại không chịu nổi cả và chưa biết vì sao cô ấy là "đáng thương".
"Thế em và bạn trai của em dạo này thế nào?"
"Dạ, bình thường thôi, chưa có gì cả?"
Tôi hiểu, Billy vẫn rất quan tâm ngấm ngầm đến chuyện của tôi.
Tôi quyết định sẽ nói chuyện với Garbriel để chấm dứt tình trạng này, nhưng tôi không có số. Tôi gọi cho Hugo nhưng anh ta cũng không có số, còn xin số của Ryan thì thật là khó, vì chắc chắn Ryan sẽ không cho.
Ryan nói với tôi rằng tôi quên hẳn Garbriel đi, cô ta giờ sẽ không còn là trở ngại giữa tôi và anh nữa. Thực ra vì tôi cũng chưa nói cho anh biết vụ Garbriel đã tới tiệm nail gây tai nạn cho tôi, không hẳn vì tôi có lòng "vị tha" gì, mà bởi vì tôi không muốn Ryan phải thêm lo lắng. Lúc này anh đi học, đi làm rất vất vả, và một tuần phải dành hầu hết các buổi tối để lên đảo gặp tôi, anh còn ban nhạc của mình nữa. Việc chuyển chỗ làm có lẽ khiến anh mất rất nhiều thời gian và sức lực. Tôi cảm thấy áy náy. Thật lạ khi kết thúc cú điện của tôi với Hugo, anh ta hỏi, giọng trầm trầm:
"Ryan có tỏ ra là anh ta yêu cô không? Cô có yêu anh ta không?"
"Có chứ? Tất nhiên rồi, rất rất yêu, tại sao anh lại hỏi thế".
"Oh, tốt rồi, tôi thấy vui".
Tôi phì cười vì từ "vui", tại sao anh ta phải "vui" vì chúng tôi yêu nhau?

Quả thật, Garbriel lại gọi điện tới tiệm nail. Tôi dặn Billy cho cô ta số của tôi nhưng chẳng hiểu sao Billy không chịu, mà điện thoại thì tôi không được nghe để nói.
Cuối cùng, tôi nghĩ, tôi sẽ tới phòng nha khoa của Garbriel, dù sao, giả sử như Ryan và họ đã từng yêu nhau, thì bây giờ cô ta đang hẳn vô cùng đau khổ. Tôi muốn biết rõ ngọn ngành, tôi muốn biết có thực sự vì tôi mà Ryan "đá" cô ta hay không? Nếu vậy thì phải xem xét lại!
Xin chủ tiệm nail về sớm, tôi đi ngược lại tới phòng nha khoa trên cái đại lộ 3 ấy. Vừa lúc Garbriel mở cửa đi về, tôi đi đằng sau một đoạn, dự định sẽ gọi cô ta.

Lúc đó, trên đường có một ông già ăn xin đang lê lết từng bước một, rồi bất ngờ ông ta ngã rầm xuống đất vì trời có lẽ quá trơn, trông vô cùng đáng thương, nhưng điều tôi không ngờ tới, đó là cách cư xử của Garbriel. Cô ta lao tới đỡ người đàn ông dậy rất nhiệt tình không ngại bẩn thỉu, bốc mùi, rồi lôi ông ta vào bên trong vỉa hè, hỏi han xem ông ta có làm sao không, và rút một ít tiền ra cho ông già. Lúc quay đầu lại, Garbriel đã nhìn thấy tôi, cô ta thoáng bối rối. Nhưng thật sự hành động ấy của Garbriel khiến rất nhiều định kiến và suy nghĩ của tôi về cô ấy ở trong đầu đã giảm đi gần hết. Tôi đã nhìn Garbriel với con mắt khác, không hẳn là một cô gái xấu xa như tôi đã từng nghĩ. Tôi cũng tới bên cạnh Garbriel và tặng ông tờ 5$ ít ỏi tiền tips vẽ nail của tôi ngày hôm đó, ông già luôn miệng: "Ôi Chúa ơi, Chúa phù hộ cho các cô, Chúa phù hộ cho các cô". Ôi người ăn mày lòng thương, ngay cả khi họ bị xuống tận cùng của của xã hội như vậy, họ vẫn tin rằng có Chúa phù hộ. Tôi chợt nhớ vì sao một người ghê gớm như Garbriel vẫn được ban nhạc và Ryan quan tâm và chơi với. "Cô ấy nhiều lúc rất tốt", tôi nhớ ai đó trong ban nhạc đã nói như vậy.
"Oh, hôm nay mày đến đây với tao để cầu xin sự tha thứ hay thế nào?" Lại cái giọng đáng ghét khiến tôi lại thoáng gợn bực mình.
"Không, chúng ta nói chuyện được không?".
"Oh, thế ra hôm nay mày muốn nói chuyện hả? Chỉ một vấn đề thôi, Ryan LÀ BẠN TRAI CỦA TAO, thế thôi. Anh ấy đang quay lại nơi làm việc này, mà này, có thể mày vừa nhìn thấy những gì tao làm với lão già kia nhưng mà để tao nói rõ nhé, tao không phải cái loại người tốt tính như thế đâu, OK?"

Tôi thấy thái độ của Garbriel thật khó hiểu. Vừa phút trước tôi thấy cô ta thật tử tế nhưng khi mở mồm nói với tôi cô ta có giọng nói và ánh mắt của quỷ dữ vậy.
Garbriel bỏ đi ngay sau đó, tôi chưa kịp nói gì hết. Nói chung, trong lòng cũng thấy rối bời!
Sáng chủ nhật, đang ở tiệm nail, Ronie gọi điện cho tôi:
"Hôm nay giỗ mẹ anh, anh chẳng có ai thân thuộc cả em có thể giúp anh làm cái gì đó không?"
"Ủa, anh nói với gia đình Helen đi, họ sẽ giúp anh làm mâm giỗ mẹ mà?".
"Không có đâu, họ bận lắm, anh không muốn họ cúng mẹ anh. Em giúp anh nhé".
"Trời, sao lại là em, hay là em hướng dẫn anh mua vài thứ ở chợ rồi anh cúng nhé".
"Không có, anh không muốn cô đơn một mình cúng mẹ, nhưng anh cũng không muốn những người anh không thích tới cúng mẹ. Em là người tốt, anh chỉ tin tưởng mỗi em, em cùng cúng mẹ với anh nhé?"

Tôi nói rằng để xem, tôi sẽ suy nghĩ. Tôi thấy ngại, vì nếu cúng, tôi lại phải xin nghỉ sớm, và đến nhà riêng của Ronie ở tận bên Brooklyn, như thế thì thật là… nguy hiểm. Nhưng anh ta cũng thật là đáng thương quá đi. Gần chiều, Ronie lại gọi điện khẩn thiết, và khi anh ta nấc lên khóc trên điện thoại thì tôi thực sự mủi lòng. Có thể dịp khác từ chối, nhưng từ chối khi một người khẩn khoản muốn cúng mẹ mình thì có lẽ hơi nhẫn tâm. Tôi đồng ý, nhưng tôi ra "điều kiện": Tôi sẽ không vào phòng riêng của anh ta đâu, tôi sẽ giúp mua ít xôi và con gà ở chợ Tàu, tới thắp hương rồi về thôi. Ronie bảo đừng lo, vì anh ta ở trọ cùng một gia đình người Hoa, chứ không phải ở một mình. Ronie nói sẽ ra chờ tôi ở tiệm nail.

Lâu tôi mới để ý, đi tàu sang Brooklyn, sẽ có một đoạn qua cầu, rất đẹp. Tôi say sưa ngắm khung cảnh hai bên đường lúc tàu qua và trước khi tàu chui lại vào trong lòng đất. Tôi ngắm khung cảnh hai bên thì Ronie cũng ngắm tôi cả buổi. Anh chàng lại kể lể về những ngày xa xưa Tôi thấy Ronie rất yêu mẹ.

Chúng tôi mua một con gà, một ít xôi và một ít hoa quả Ronie nói rằng anh ta có bàn thờ ở nhà, tôi sẽ giúp bày mâm. Căn phòng trọ của Ronie là tầng hầm trong ngôi nhà của một gia đình người Hoa. Quả thật, cũng yên tâm vì bước vào trong tầng hầm đã thấy mấy ông già ngồi đánh cờ say sưa ầm ĩ ở đó. Tôi chào mấy ông và, chẳng lẽ không vào bên trong, để bày mâm cúng? Phòng Ronie nhỏ tí tẹo, rất bí, bừa bộn, vừa đủ một cái giường, một cái bàn thờ, một cái tivi và một bộ dàn. Tôi không biết mẹ của Ronie nhưng tôi cũng đứng chắp tay và chúc bà phù hộ cho đứa con trai cô đơn của bà được bình an. Tôi xin về nhưng Ronie giữ tôi lại và nói rằng muốn cho tôi xem ảnh gia đình của Ronie ngày xưa. Khá nhiều ảnh, tôi ngồi xem một lúc. Thế rồi, Ronie hỏi:
"Em có bạn trai rồi đúng không?".
"Sao anh biết?".
"Anh đã thấy hai người đi với nhau rất nhiều lần?".
"Rất nhiều lần cơ á? Anh theo dõi bọn em à?".
"Anh không theo dõi bọn em, anh rất hay để ý em, anh biết vậy thôi. Anh ta đẹp trai đấy".
"Vâng, cảm ơn anh, cũng chưa nói trước được điều gì".
"Em yêu anh đấy lắm đúng không, chắc không còn cơ hội cho kẻ khác nữa?".
"Cứ cho là như vậy đi, em rất yêu anh ấy?"
Tôi thấy Ronie mặt tối sầm lại và không vui chút nào.
"Còn anh thì chưa bao giờ yêu Helen cả, chưa bao giờ hết, mặc dù đã rất cố gắng!".
"Cũng đừng tự ép buộc mình nếu anh không thoải mái?"

Ronie bất ngờ đứng dậy đóng cửa khiến tôi rùng mình. Và anh ta lao về phía tôi, đè nghiến tôi ra giường…
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 24
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   Sat Jan 29, 2011 1:46 am

Từ phần 25, CTNY sẽ được đăng theo version từ blog của Hà Kin, do đó, tiếng Việt và Anh trộn lẫn theo đúng lời văn của tác giả. Vừa đọc truyện vừa học English speaking


Phần 25


Ronie khiến tôi nghẹt thở vì anh ta quá bạo liệt, tìm đủ mọi cách để hôn được tôi. Tôi cũng tìm đủ mọi cách để anh ta không hôn được tôi, tôi thét lên: “Bỏ ra, mau lên”. Nhưng Ronie dường như đang lên cơn điên vậy. Ronie rất khỏe và tôi cũng phải cố gắng chống cự rất quyết liệt. Cuối cùng, tôi dùng chiêu cuối cùng, đó là đạp và...tát thật lực. Tôi đạp tung tóe tán loạn, và gần như Ronie đập đầu văng vào tường. Những gì sau đó tôi nhìn thấy, đó là Ronie gục mặt xuống, tay ôm lấy mặt, và những giọt máu đang ri rỉ từ khóe miệng, anh ta đã bị tôi đạp cho chảy cả máu mồm!

Mọi việc dừng lại, phát hiện ra những giọt máu có lẽ đã khiến Ronie “tỉnh cơn” thì phải. Anh ta với tay lấy cuộn giấy ngay đầu giường và lau miệng. Sau đó rồi lăn đùng ra...cười như điên. Lúc đó tôi vẫn chưa qua cơn thảng thốt, cả người run lên và nóng ran, anh ta vừa lăn ra tôi lại đá cho anh ta một phát cứ như thể Ronie có thể lại lao lại vào tôi một lần nữa. Ronie thốt lên: “Trời ơi, sao em dữ quá vậy, em dữ quá đấy, trời ơi, ghê sợ quá, anh thua em rồi!”. Không nói thêm câu nào, tôi đứng dậy mở cửa đi ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao cánh cửa tôi chưa biết cách mở nó cứ ì ra. Ronie đứng dậy, khoác áo, đứng vái trước ảnh mẹ ba cái rồi mở cửa cho tôi. Tôi sửa lại đầu tóc rồi vác một bộ mặt lạnh lùng ra khỏi phòng, đề phòng mấy ông già đánh cờ tò mò vì vừa nghe thấy “tiếng động lạ”. Nhưng cũng... lạ thật, vì họ vẫn say sưa ầm ĩ chả quan tâm gì cả, có một ông ngước lên nhìn tôi rất nhanh rồi cúi xuống chơi tiếp. Ronie chạy theo tôi.

“Này, em, này, em, anh xin lỗi nha, anh xin lỗi, anh xin em đấy, anh không kiềm chế được, anh chỉ muốn hôn em mà thôi”.

Tôi mặc kệ và đi rất nhanh về phía bên tàu (cũng phải đến gần chục con phố), trời khá lạnh và gió. Tôi cảm thấy như mình bị lừa vậy, vừa đi như ma đuổi vừa tự nhủ, may quá, chưa có chuyện gì xảy ra, có chuyện gì, tôi đến chết mất!

Tôi mở di động và gọi điện cho Ryan xem anh đang ở đâu, lúc này tôi cảm thấy mình cần một người để bảo vệ. Ronie chạy theo ngay sát, tôi đứng khựng lại ngăn Ronie và nói: “I’m calling my boyfriend, leave me alone, go home!” (Tôi đang gọi cho bạn trai tôi, để tôi yên, về đi).

“Where are you Ryan?” (Anh đang ở đâu thế Ryan?)

“I’m with my band, where are you calling? I’ll meet you later okie?” (Anh đang ở chỗ ban nhạc, em đang gọi ở đâu thế? Lát anh gặp em nhé!)

“OK”.

Tôi nghe thấy yên tâm hơn khi biết anh sẽ lên đảo gặp tôi.

Tôi gọi điện cho Lavender, không thấy cô ấy nhấc máy. Thực sự lúc này tôi mong có một người để nói chuyện điện thoại. Lúc này Hạnh có lẽ đi học cũng chưa về. Tôi quyết định mặc kệ, điều cần thiết là nhanh chóng lên tàu đi về. Ronie vẫn đi lẵng nhẵng đằng sau, tôi thấy phiền phức quá thể. Cảm giác thật khó chịu và tồi tệ, quả là một bài học lớn. Tôi thấm thía vô cùng vì sự cả tin của mình!

Tàu bên Brooklyn là trên mặt đất, phải một lúc sau nó mới xuống lòng đất, vậy nên vẫn có sóng di động. Trong lúc đứng ở bên tàu, tôi đứng cách xa Ronie và tay lăm lăm cái điện thoại. Và điện thoại kêu, Ryan gọi: “Hey, I’ll meet you at 10, that’s too late for you? Are you on the island now?” (Anh sẽ gặp em lúc 10h, có muộn quá không? Em vẫn đang ở trên đảo chứ?). “I’m on my way home, sure at 10” (Em đang trên đường về nhà, 10h nhé). “Everything is OK?” (Mọi chuyện ổn cả chứ?). “Totally” (Hầu như vậy).

Tôi gọi lại cho Lavender, chuông reo, và người nhấc máy không phải là Lavender, là bà Mei, tôi thót cả tim

“Yes, you are Kin?” (Cô là Kin?)

“Oh, I’m sorry, just call to ask something urgent” (Ô, tôi xin lỗi, tôi chỉ gọi để hỏi vài thứ cần thiết thôi)

“This is your number?” (Đây là số của cô à?)

“Yes, my number” (Vâng)

“Well, Lavender is very busy at the moment and she’s not willing to take the phone, I hope you understand? Thank you very much for calling but stop bothering her!” (Lavender rất bận và nó cũng không sẵn sàng để nghe điện thoại đâu, tôi hi vọng là cô hiểu? Cảm ơn vì đã gọi nhưng đừng làm phiền nó nữa!)

Bà ta dập máy rất nhanh, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.


Tôi cảm thấy thật nghiêm trọng, đột nhiên, mọi thứ trở nên thật tối tăm. Rồi tôi sẽ không hiểu sao để đến spa mà không bị “trù úm” đây, dù sao bà Mei đã rất tốt với tôi. Tôi mới chỉ học được một vài “ngón nghề” và cũng có những khách hàng đầu tiên của mình, hầu hết là các cô bé tuổi teen con nhà giàu hoặc những phụ nữ da màu trung lưu. Bây giờ bị bà ấy giận không cho học nữa thì sẽ là một điều đáng tiếc to lớn. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng!

Hôm đấy gặp Ryan, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, và tôi cũng tỉnh táo nhanh chóng, không để lộ cho anh biết tôi vừa gặp chuyện. Ryan cầm đến cho tôi một hình cô gái da đỏ bằng đất, nói rằng đó là món quà của một người bạn Chile vừa tặng, Ryan muốn tặng cho tôi, anh gọi tôi là Pocahontas. Tôi giật mình, ngày nhỏ, có một thằng bé người Mỹ gọi tôi là Pocahontas, và đó trở thành biệt danh ngộ nghĩnh của tôi một thời gian. Tôi rất vui và nói rằng anh gọi tôi là Pocahontas nhé? “Of course, she has the most beautiful eyes that I have ever seen” (Tất nhiên rồi, cô ấy có một đôi mắt tuyệt đẹp). “Beautiful and painful?” “So painful, so beautiful”. Ryan rất thích hôn lên đôi mắt của tôi, và sau đó cắn lên tai rồi hít hít mái tóc. Rất ngọt ngào, cảm giác bình yên!

“Hey, would you like to go to Long Island for a picnic this Sunday?” (À, em có muốn đi picnic ở Long Island vào Chủ nhật này không?)

“Picnic, in this weather?” (Pic nic, vào thời tiết này?)

“Why not?” (Tại sao không?)

“OK”

Vậy là tôi sẽ được đi picnic. Lại phải xin Billy nghỉ thôi. Hôm sau tôi đến tiệm và nói với anh về việc tôi bị bà Mei bắt gặp khi gọi điện cho Lavender, và rằng tôi rất lo lắng nếu bà ấy không cho tôi học nghề nữa. Billy thoáng nghĩ ngợi và nói: “Không sao đâu em, bà ấy không làm gì em đâu, em cứ đi làm đi, dù sao cũng cẩn thận nhé!” Tôi cảm thấy bớt u ám hơn và thầm cảm ơn Billy, tôi tin anh đủ khả năng để thuyết phục bà Mei giữ tôi ở lại.

Ronie liên tục gọi điện cho tôi nhưng dứt khoát tôi không nghe máy. Cuối cùng, anh ta để cho tôi một cái voice message: “Anh xin lỗi em, anh vô cùng hối hận, nếu không được gặp em nữa có lẽ anh sẽ đi biệt xứ khỏi chốn này, anh không có ý muốn hại em, anh chỉ muốn được hôn em mà thôi, xin em nhấc máy để nghe anh nói”. Tôi phì cười vì tin nhắn, tôi biết anh ta cũng không dám làm gì quá đáng cả, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương lòng tin. Đàn ông, sống một mình, cũng khó tránh khỏi thiếu kiềm chế!

Tôi xin Billy nghỉ ngày chủ nhật từ bây giờ, anh thở dài và đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải xuống tiệm spa. Nghĩ tới vậy đã thấy ớn vô cùng.

12h đêm, cell của tôi réo ầm ĩ, tôi đang xem tivi dở. Số của Lavender, tôi hơi chờn chợn, không hiểu có phải bà Mei gọi hay không nữa, nhưng tôi vẫn nhấc máy vì có thể là cô nàng thì sao. Tiếng của Lavender, hoảng hốt, và như đang khóc:

“Hey, where are you? Damn, I hate this f’cking life, can you help me? Please? Hell life is shit, help me, only you can help me, please, god damn it, please please....STOP IT, LEAVE ME ALONE, OPEN THIS F’CKING DOOR.....F’CK YOU!” (Chị đang ở đâu? Em căm ghét cái cuộc sống này, chị có thể giúp em không? Làm ơn đi, cuộc sống địa ngục này, chỉ có chị giúp được em thôi... Dừng lại đi, để tôi yên, mở cánh cửa chó chết này ra...)

Lavender tuôn ra một tràng rồi thét lên như vậy, rồi cô gái khóc nức nở.

Tôi không thốt lên được gì, cô ấy đang chửi ai vậy? Bà Mei ư? Thật tồi tệ! Chuyện gì đây?
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]   

Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện tình New York [Cuốn tự truyện có thật của Hà Kin]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3  Next
 Similar topics
-
» 100% mạng truyền hình cáp chuyển sang công nghệ số trước 2020
» HD chuyển kênh bị mất tín hiệu
» Chuyển màn hình Laptop thành màn hình Tivi
» AVG Sẽ Chuyển Về Vinasat2?
» [Giúp đỡ]Hỏi về Cách di chuyển các kênh của đầu thu VTC HD 05

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
«———Çây…Lá…Và…§iø———» :: Thế giới giải trí :: Truyện dài-
Chuyển đến