Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Bình yên nơi đâu....?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Pu21
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 2178
Join date : 25/08/2009
Age : 23
Đến từ : Bảo Lâm - Lâm Đồng

Bài gửiTiêu đề: Bình yên nơi đâu....?   Sun Mar 14, 2010 3:51 am



Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay.
Nhưng bình yên không ở yên một chỗ.
Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển.
Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo.
Thế nên ta đi tìm bình yên, bình yên của ta,
cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.


..Ta tìm bình yên ở trong gió. Không phải tự nhiên ta yêu gió.



Những luồng không khí chuyển động khắp không trung, không màu, không mùi,
không vị nhưng ai cũng cảm nhận được.
Gió vô hình nhưng sự hiện diện của gió lại hữu hình.
Người ta thấy gió khi tóc ai bay theo cơn gió hối hả về phía chân trời.
Người ta thấy gió khi chiếc lá rơi xuống nhảy múa giữa không trung.



Người ta thấy gió khi những giọt sương rung rinh trên lá.
Người ta thấy gió khi hạt mưa bóng mây xiên xiên trong nắng.
Gió mang nhiều tâm trạng vì ai cũng gửi những nỗi niềm của mình vào
trong gió mong gió sẽ mang đến bên người mình yêu quý.



Nhưng chẳng vì thế mà gió nặng lòng, gió vẫn vô tư thoải mái đi khắp chốn cùng nơi.
Gió luôn nhẹ nhàng, luôn mát dịu và tình cảm.



Đã có những lúc lòng ta trĩu nặng những suy nghĩ không đâu và ta tìm đến gió.
Ta tìm một nơi lộng gió, chỉ có gió và ta, chỉ có ta và gió rồi thấy mình như đang bay theo gió.
Ta thấy sắc vàng của nắng trong gió, ta nghe âm thanh của nước trong gió,
ta ngửi mùi hương của hoa trong gió.
Ta phiêu cùng gió và cười, cười vì cái bình yên dịu dàng gió mang lại cho ta.



...Ta đi tìm bình yên ở màu đen cô độc.
Mọi người nói màu đen mạnh mẽ, màu đen cá tính, màu đen lạnh lùng.Màu đen trong mắt ta lại khác.


Màu đen ở trong ta mạnh mẽ bên ngoài mà yếu đuối bên trong.
Màu đen của ta lạnh lùng bên ngoài mà nồng ấm bên trong.
Màu đen của ta vụng về lắm, tình cảm nhưng không biết thể hiện những rung động của mình.
Màu đen của ta ngốc nghếch lắm,
cứ luôn tự tin và mạnh mẽ trước mọi người để che đi những vết thương sâu trong lòng,
che đi những buồn đau sâu trong tim.



Khi ta buồn ta hay im lặng và lúc đó, những câu chữ chẳng biết lặn đi đâu trong trí não ta,
rồi những suy nghĩ lung tung, những cái gì đó chính ta cũng chẳng hiểu.
Tâm hồn ta đó, nghệch ngoạc và xấu xí.



Trái tim ta đó, vụng về và rời rạc.
Ta đó, phóng khoáng đến mức bộp chộp, thiếu suy nghĩ đến mức vô tâm.
Ta không yêu cà phê nhưng dạo này ta hay tìm đến nó.
Khi ta cần tĩnh tâm ta sẽ đến bên cốc đen đá.
Màu đen sâu thẳm của những giọt nước hoà vào với nhau thành một thể chan chứa tình cảm.



Bản thân đen đá không ngọt ngào.
Đen đá đắng và chua để khi uống xong trong cổ mới có vị ngọt nhè nhẹ,
vị ngọt của chính cơ thể mình mang lại cho mình, một cái ngọt thuộc về bản năng.
Và bình yên của ta ở nơi đó.



Ta lại nghe giai điệu ngọt ngào của Ritsuko Okazaki.. rồi ta ...chợt khóc...


Nguồn: http://blog.yume.vn/xem-blog/binh-yen-noi-dau.quynhu0401.35BA69EF.html
Hình ảnh và nhạc: tớ chứ ai...
Về Đầu Trang Go down
http://lagio.5forum.net
 
Bình yên nơi đâu....?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
«———Çây…Lá…Và…§iø———» :: ¶=¶ellø———» WellÇøme †ø my Wørld :: Entry - Blog Pu :: Nhìn về phía cuộc sống-
Chuyển đến